Ánh nắng xiên khoai cào xới đường chạy, vạch trắng 100 mét in rõ trên nền đất đỏ. Thằng Minh - tay chạy cừ khôi nhất trường - bật cười khi thấy Hùng lóng ngóng tập động tác khởi động. Căng cơ kiểu đó chỉ đủ chạy... 100 bước chân gà thôi! - nó chế giễu, vỗ vai bạn cái đét. Nhưng ánh mắt Hùng nóng rực khi nhìn về phía đường đua khiến Minh chợt nghẹn lời.
Ngày nào cũng vậy, sau giờ học, bóng hai đứa lại vật vờ trên vệt sơn trắng. Minh chỉ cho Hùng từ cách đạp sau tới nhịp hít thở, nghĩ thầm: Mình cho nó vài mẹo vặt, cả đời cũng chẳng đuổi kịp mình đâu. Nó không thấy những giọt mồ hôi rơi lã chã của Hùng lúc 5 giờ sáng. Càng không biết thằng bạn còn chân đất chạy qua mấy đoạn 100 mét gập ghềnh phía đồi sim để tập bứt tốc.
Rồi giải điền kinh toàn trường năm ấy, Minh đứng trên bục nhận huy chương vàng, mắt lơ đễnh nhìn xuống vạch 100 mét phấn trắng nơi nó vừa chiến thắng. Tiếng reo hò bỗng nghẹn lại. Hùng - kẻ về nhì - đang giơ nắm đấm lên trời, môi cắn chảy máu. Cái nhìn của thằng bạn lúc đó khiến Minh rợn người: giống hệt con thú hoang vừa đánh hơi thấy mùi khói săn.
Ba năm sau, ở đường chạy 100 mét giải vô địch tỉnh, cả sân vận động nín thở khi hai bóng áo đỏ - xanh sánh ngang nhau nơi vạch đích. Tay trọng tài giơ ảnh finish, Minh mới hiểu mình đã nuôi dưỡng mặt trời đen nào trong những buổi chiều hôm nào. Tiếng giày đinh của thằng Hùng giờ không còn ngượng nghịu - nó gầm lên như vó ngựa chiến xé nát đường chạy 100 mét mà Minh từng coi là lãnh địa riêng.







