Ngày của Tilda được vận hành như một cỗ máy đã lên dây cót:
5h30 sáng - chuẩn bị bữa sáng cho Ida, dọn dẹp chai lọ từ đêm trước mẹ cô bỏ lại. 7h30 - lớp học kéo dài đến trưa, rồi xoay sang ca trực quầy tính tiền tại siêu thị địa phương, nơi những tiếng bíp máy quét mã vạch và mùi nhựa từ túi nylon ám vào da cô. Tối về, cô vừa giúp Ida làm bài tập vừa canh chừng tiếng chai rượu loảng xoảng từ phòng mẹ. Đã thế, những đêm mẹ gục xuống bàn bếp, Tilda phải cõng bà lên giường - mùi rượu nồng nặc phả vào áo cô đến sáng hôm sau vẫn chưa tan.
Rồi mùa hè ấy, hai vệt nước đứt gãy:
Thứ nhất - email từ đại học Berlin bất ngờ xuất hiện giữa đống thư quảng cáo giảm giá: học bổng tiến sĩ ngành sinh học phân tử kèm lương đủ để cô và Ida thoát khỏi thị trấn nhỏ ngột ngạt này. Thứ hai - Viktor, chàng trai luôn xuất hiện lúc 6h15 sáng tại bể bơi thành phố. Họ chưa từng chào hỏi, chỉ vô tình nhận ra mình chia sẻ cùng một thói quen: 22 làn bơi mỗi buổi - không hơn, không kém. Con số 22 trở thành điệp khúc thầm lặng: khi Viktor rẽ nước ngược chiều, Tilda đếm nhịp chân anh như cách cô đếm từng ngày chờ bản hợp đồng từ Berlin chính thức ký kết.
Niềm hy vọng bùng lên như lửa gặp gió cho đến cú điện thoại giữa đêm: giọng hàng xóm the thé qua điện thoại Mẹ cô lại đập phá nhà cửa rồi! Ida đang khóc thét trong phòng tắm!. Trong khi Tilda lái xe vội về, email xác nhận nhập học từ Berlin chợt hiện lên màn hình điện thoại - ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu xuống vệt máu loang trên tay cô từ vết thuỷ tinh vỡ lúc vội vã ra khỏi nhà. 22 làn bơi giờ đây thành con số mỉa mai: liệu cô có đủ sức bơi qua chính cuộc đời mình?







