Bước vào 30 Rock (Phần 2), chương trình truyền hình giả tưởng TGS with Tracy Jordan trong lòng phim đã bắt đầu gặt hái thành công vượt mong đợi: tỷ suất người xem tăng vọt sau mùa đầu đầy sóng gió, ê-kíp được gia hạn hợp đồng thêm 2 năm, cả văn phòng viết kịch bản từ Liz Lemon đến mấy đứa nhóc thực tập sinh đều hít phải khí lạnh của áp lực ngay lập tức. Đài NBC bắt đầu đưa ra hàng loạt yêu cầu ngặt nghèo: phải có thêm khách mời hạng A, phải giảm bớt mấy tiết mục châm biếm chính trị nhạy cảm, phải tăng rating ở nhóm khán giả trẻ – mọi thứ chẳng còn thoải mái như lúc mới bắt đầu nữa.
Liz, vốn đang hoảng loạn vì tuổi 36 sắp đến mà vẫn chưa có bến đỗ tình cảm ổn định, quyết tâm săn chồng trong mùa này. Cô ta thử qua mấy mối hẹn hò mù quáng do bà mẹ ở quê sắp xếp: anh chàng kế toán ở New Jersey trông hiền lành, ai ngờ sưu tập búp bê Barbie và bắt Liz mặc đồ đồng phục đi chơi mỗi tối; rồi cô ta tán tỉnh luôn anh chàng viết kịch bản cùng phòng, tưởng là đồng điệu vì cùng làm nghề, ai dè anh ta vẫn chưa dứt tình với người yêu cũ là một con mèo Ba Tư; thậm chí có lần cô ta tán nhầm cả anh shipper giao pizza, kết quả là bị đưa vào danh sách cấm của quán ăn gần đấy. Cứ mỗi lần Liz tưởng mình đã chạm tay vào cái gọi là ổn định, mọi thứ lại nổ tung ngay trước mắt – phần lớn là do cô ta quá quen với sự hỗn loạn của trường quay, hễ thấy cuộc sống quá yên bình là lại vô thức phá hỏng nó.
Trong khi đó, Jack Donaghy phải đối mặt với cái gia đình quyền lực, lạnh lùng ở Boston đã đúc kết nên tính cách ám ảnh thành công của anh ta. Mẹ anh ta, bà Colleen Donaghy – một cựu giám đốc điều hành thép chưa từng nói một câu khen con trai dù Jack đã leo lên chức Phó Chủ tịch cấp cao của NBC – xuất hiện trong mùa này, kéo theo hàng loạt ký ức tuổi thơ tồi tệ: hồi 10 tuổi, Jack bị bắt ăn cháo nguội mỗi sáng vì bà ta bảo người thành công không cần ăn ngon, họ cần tiết kiệm thời gian để làm việc, người cha của anh ta bỏ nhà đi cũng vì không chịu nổi áp lực phải luôn hoàn hảo trước mặt vợ. Chưa hết, Jack còn có một người anh trai tên Eddie, suốt ngày thất nghiệp, nghiện game, mà bà Colleen vẫn luôn bảo Eddie hạnh phúc hơn mày, vì nó không bao giờ phải lo lắng về việc thất bại. Chính những áp lực từ gia đình này khiến Jack luôn chạy đua với chính mình: anh ta sợ một phút lơ là là sẽ trở thành kẻ thất bại như cha, như anh trai, sẽ lại bị mẹ coi thường.
Mối quan hệ giữa Liz và Jack cũng dần chuyển từ xung đột sang hỗ trợ lẫn nhau một cách tự nhiên. Hồi mùa đầu, hai người suốt ngày cãi nhau: Jack muốn biến TGS thành chương trình nhạt nhẽo, an toàn cho nhà quảng cáo, còn Liz thì giữ chặt cái chất hài hước kỳ quặc của mình. Đến 30 Rock (Phần 2), họ bắt đầu nhận ra mình cần nhau. Khi Liz khóc lóc vì anh chàng kế toán bỏ cô ta vì quà kỷ niệm 1 tuần là một cái bánh mì kẹp thịt thay vì hoa, Jack không chế nhạo cô ta như trước, mà đưa cho cô ta một ly rượu vang và bảo đàn ông thích bánh mì kẹp thịt hơn hoa, Lemon, mày chỉ sai ở chỗ chọn một thằng không biết tận hưởng cái ngon. Khi Jack suy sụp vì mẹ anh ta bảo anh ta là kẻ thất bại so với đứa em trai vô dụng, Liz là người kéo anh ta ra khỏi văn phòng, bắt anh ta ăn kem ốc quế và xem phim hài kịch rác, bảo rằng bà già đó ghét tất cả mọi người, kể cả bản thân bà ta, mày không cần phải làm bà ta hài lòng. Họ vẫn cãi nhau, vẫn gọi nhau bằng những cái tên châm chọc, nhưng giờ đó là sự thân thiết của hai người bạn đồng hành, chứ không còn là sự đối đầu giữa kẻ trên người dưới nữa.
Mùa này vẫn giữ nguyên cái chất hài hước vô lý vốn có: Tracy Jordan lập ban nhạc rap lấy tên là Tracy Jordan's Music for When You're Driving Really Fast, Jenna Maroney phẫu thuật thẩm mỹ để trông giống hệt Liz nhằm cướp vai của cô ta, nhưng ẩn sau những trò hề đó là sự trưởng thành của các nhân vật, khiến 30 Rock (Phần 2) không chỉ là một bộ phim hài hay, mà còn là một câu chuyện về những con người vỡ vụn cố gắng ghép lại với nhau giữa áp lực của công việc và cuộc sống.







