53 Ngày Chủ Nhật
Bàn gỗ trong quán cà phê cũ kỹ nhận một đám cây leo nhỏ, như một lời nhắc về thời gian đã ăn mòn mọi thứ. Trong không gian ấm áp nhưng ngột ngạt ấy, ba người con – hai trai, một gái – ngồi đối diện nhau, mỗi khuôn mặt là một bản đồ của những năm tháng riêng tư. Họ hẹn gặp vào một buổi Chủ Nhật, nhưng thực ra, đây là ngày Chủ Nhật thứ 53 kể từ cái lần cha ngã xe, cái lần khi bác sĩ nói bằng một giọng nhẹ nhàng mà không thể nhầm lẫn: Mọi thứ phụ thuộc vào sự chăm sóc của các con từ giây phút này.
Ban đầu, những câu chuyện xoay quanh cái máy lọc nước mới, về căn nhà nghỉ hưu của người anh cả. Lời mỉa mai được gột rửa bằng sự quan tâm: Anh mua máy lọc đắt tiền thế, chắc cha dùng được ít ngày, sau lại đâu vào đấy. Cô em gái, đeo một chiếc túi xách đắt tiền, cười nhạt: Em thấy lo hơn là chuyện đó. Cha ưa chuộng đồ xa xỉ lắm, đừng để ông ấy phí của. Anh thứ hai, người vẫn độc thân, cứng nhắc lấy tay quẹt mép ly cà phê đã nguội: Phí của hay không, giờ cha còn biết đâu. Trọng tâm là ai ở cùng cha 53 ngày Chủ Nhật tới đây, hay chúng ta cứ tiếp tục chia nhau mảnh đất với cha như cũ?
Từ “53 Ngày Chủ Nhật” vang lên như một hồi chuông báo động. Nó không chỉ là con số, mà là thỏa thuận mặc định trong gia đình họ từ khi cha suy giảm – mỗi người con phải dành một ngày Chủ Nhật để thăm, nấu ăn, hoặc đơn giản là ngồi bên cha. Thỏa thuận ấy đã đổ vỡ từ lâu, thay vào đó là những lý lẽ về công việc, về cuộc sống riêng, về sự hiểu cha yêu cha nhưng đừng hiểu nhầm thành gánh nặng. Khúc mắc cũ – cái lần cha đã bán miếng đất ông thừa kế để đưa cho đứa con trai út, bỏ mặc hai người lớn hơn – vỡ òa ra, lấp đầy không khí trong phòng.
Anh nhớ cha bán miếng đất đó không? Giờ cha cần tiền để thuê người chăm, liệu anh có bằng lòng ‘đóng góp’ từ chính miếng đất ấy không? – giọng nói của người anh cả nhọn như dao.
Cô em gái đập mạnh tay xuống bàn, khóe mắt đỏ: Và em thì sao? Cha bao giờ coi em là con gái thực sự đâu, từ khi em lấy chồng ngoài tỉnh. Bây tượng ‘53 Ngày Chủ Nhật’ này là của anh hai với anh cả, đừng có bắt em chia sẻ!
Không gian trở nên im lặng một cách đáng sợ. Tiếng cà phê nhỏ giọt từ máy, tiếng xe cộ bên ngoài, tất cả đều vọng vào như những kẻ chứng kiến. Trong sự căm phẫn và tổn thương, không ai nhắc đến việc cha trong nhà dưỡng lão kia, người đang nằm trên chiếc giường đơn sơ, cầm tấm ảnh cũ ba anh em chụp chung, mơ hồ không biết con mình đang đấu tranh vì điều gì ở một nơi xa xôi.
Cuộc họp kết thúc trong im lặng. Không có thỏa thuận nào về “53 Ngày Chủ Nhật” cả. Họ ra về, mỗi người một ngả, vác theo trên vai không chỉ gánh nặng về tài chính mà còn cả sự dằn vặt của một mối quan hệ đã từng gắn bó, giờ đây rách nát bởi chính những lời mỉa mai và khúc mắc mà họ không còn đủ sức hay đủ tình để hàn gắn. Tất cả bắt nguồn từ một tình yêu thương đã lạc đi đường về, và một người cha già, ở nơi nào đó, vẫn tiếp tục chờ đợi trong cô đơn, dù cho đó có thể là những ngày Chủ Nhật đếm không xuể.
