Phim 53 Ngày Chủ Nhật (53 dimanches) - FHD

Xem phim mới Phim 53 Ngày Chủ Nhật (53 dimanches) - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim 53 Ngày Chủ Nhật (53 dimanches) - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim 53 Ngày Chủ Nhật (53 dimanches) - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

78 phút

Quốc gia: Tây Ban Nha

Đạo diễn: Cesc Gay

Thể loại: Chính kịch, Hài Hước, Tâm Lý, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Nội dung phim

Ánh nắng cuối thu lấp lánh không khí trong căn phòng khách, những tia sáng vàng vắt qua lớp rèm cửa mỏng, phủ lên ba khuôn mặt một lớp bụi mờ nhạt. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tách trà đã nguội từ lâu. Họ hẹn gặp nhau ngày Chủ Nhật, nhưng ai cũng biết, đây không phải là một cuộc họp bình thường. Đó là bàn chuyện tương lai của người cha già, một gánh nặng mà bao năm họ đã luống chen lấn, lờn tránh bằng những lời hứa mơ hồ.

“Ba năm rồi,” giọng người con trai út, giờ đã là một người đàn ông phong sương, cắt ngang sự im lặng. “Mỗi lần đến, tôi thấy ba thêm gầy đi, thêm lú… lú hơn.” Anh ta không nói hết câu. Cái chữ “lú” cứ thế đọng lại, nặng trĩu trong không khí, như một viên đá nhỏ mà ai cũng có thể nhặt lên ném.

Chị gái lớn, tóc đã điểm nhiều sương, cau mày. “Lú? Anh nói thế à? Ba còn nhớ tên cháu mình, còn nhớ ngày sinh của thằng Tín. Anh có nhớ không?” Chị quay sang người anh thứ hai, như thể tìm kiếm một đồng minh. “Còn anh? Anh tính sao? Anh nói đóng góp tiền viện dưỡng lão, nhưng ba đã từng nói ba không muốn ra đi. Anh có nghe ba nói không?”

Người anh thứ hai, lặng lẽ nhất, chỉ thở dài, tay xoa xoa trán. “Tôi… tôi chỉ tính toán thôi. Việc chăm sóc ba tại nhà, ai lo? Mẹ mất rồi. Chúng ta làm sao?” Đôi mắt ông lia nhanh về phía người em gái, rồi về phía em trai. “Cứ mỗi tuần, mỗi người một vài buổi? Nhưng công việc của ai cũng bận. Mà ba… ba có chịu được không?”

“Chịu?” Chị gái lạnh lùng. “Ba không chịu thì phải ép chứ sao! Anh thấy ba tự mình đi đến bến xe buýt không? Thấy ba lú nhúc đánh rơi cái bát chưa? Đó là sự an toàn đấy, chứ không phải sự tự do!” Lời nói của chị, như những mảnh chai vỡ, cắt vào không khí. Chị đã đưa con trai mình ra nước ngoài, đã có một cuộc sống nhọc nhằn bên ngoài, và giờ đây, chị muốn dứt khoát, giải quyết cho xong.

Người em trai bật cười gằn. “Anh nói vẻ vang thế? Vậy ai sẽ ở bên ba mỗi ngày? Chị? Chị về nhà ba có được mấy lần? Có mười lần không? Tôi về ít hơn, nhưng tôi lo cơm nước, lo thuốc men. Còn chị, chị chỉ về với những câu hỏi, với những… những tính toán!” Anh ta đập nhẹ tay xuống bàn, tách trà rung lên.

“Tính toán?” Chị gái đứng bật dậy, giọng the thé. “Tôi tính toán cho ai? Cho ba! Để ba được an toàn, để ba khỏi ngã trong bếp, khỏi quên tắt bếp ga. Còn anh, anh tính toán cho bản thân! Anh muốn giữ tiếng là “con cái có hiếu”, nhưng không chịu trách nhiệm thực tế! Anh muốn ba sống trong cái nhà cũ kỹ đó để mỗi khi có người hỏi, anh nói “con thương ba, giữ ba ở nhà”!”

“Ở nhà? Nhà này có còn là nhà nữa không? Một mình ba với con mèo già? Đó là sự tàn nhẫn!” Họ cùng nói to, hai giọng nói đan xen, chồng lấp lên nhau, như những dải băng cuộn lại trong gió.

Căn phòng chìm trong một sự hỗn loạn im lặng. Không khí ngột ngạt, nặng trĩu mùi bụi bặm và sự oan khuất kéo dài hàng thập kỷ. Họ nhìn nhau – ba người, ba khuôn mặt đã từng thơ ngây trên chiếc giường cũ, giờ đây nhăn nhó vì sự căng thẳng. Những vết khâu nối yếu ớt giữa họ từng đứt rời, giờ lại được giật ra từng mảnh. Họ không còn là anh chị em, mà là những người nộp đơn tranh giành quyền nuôi dưỡng, những người thẩm định hồ sơ cuộc đời còn lại của một người cha – con người mà chính họ đã cùng nhau phụng dưỡng, hay là phụ nợ?

“53,” người anh thứ hai bỗng thì thầm, mắt không tập trung vào ai. Ông nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc cũ trên tường, cái kim giờ chậm chạp, khó ưa. “53…”

“53 gì?” người em trai khó chịu.

“53 Ngày Chủ Nhật,” ông lặp lại, như một th Something đã hiện ra trong đầu. “Từ khi mẹ mất, đến hôm nay. Tôi đếm trong đầu mỗi tuần. 53 lần chúng ta có thể đã về nhà, nói chuyện với ba một cách bình thường, thay vì chỉ… thay vì chỉ như hôm nay.” Ông nhìn ba em, rồi nhìn chị. “53 lần Chủ Nhật đã trôi qua. Và hôm nay, chúng ta đang làm gì? Chúng ta đang đếm xem còn bao nhiêu lần Chủ Nhật nữa trước khi ba… trước khi ba không còn cần chúng ta phải tranh cãi?”

Lời nói của ông như một cú đấm nhỏ, trúng vào điểm yếu chung. Họ im bặt. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trở nên lớn tiếng, vang lên trong khoảng trống vừa được tạo ra. “53 Ngày Chủ Nhật” không phải là một con số bình thường. Nó là thước đo của sự trì hoãn, của những tuần lễ bỏ lỡ, của những cơ hội để yêu thương, để chia sẻ, để bàn chuyện không phải bằng những lời mỉa mai mà bằng những câu chuyện cũ về vườn cây sau nhà, về bữa cơm chiều thứ Bảy, về nụ cười của người cha khi bọn trẻ còn nhỏ.

Họ không ai nói thêm. Họ chỉ ngồi đó, trong ánh nắng cuối thu, bên chiếc bàn trà nguội, mỗi người đang nếm mùi vị của chính mình – của sự ích kỷ, của nỗi sợ hãi, của gánh nặng phụng dưỡng, và của sự hối tiếc được đánh số bằng 53.

Thu gọn...