6 Người Ế Ở Chung Nhà là một chương trình truyền hình thực tế chân thực đến mức có thể làm người xem giật mình, vì nó không hề chỉnh sửa, không cắt bỏ những khoảnh khắc vụn vặt, ngớ ngẩn hay thậm chí là hơi xấu xí của đời sống thường nhật. Khác hẳn với những show hẹn hò hay sống chung giả trân khác, ở đây không có kịch bản ép các thành viên phải diễn vai người đang tìm tình yêu hay tạo drama để giữ người xem, mọi thứ diễn ra tự nhiên như chính ngôi nhà của bạn vậy.
6 thành viên tham gia đều ở độ tuổi 28-32, cái tuổi mà áp lực khi nào lấy chồng/vợ từ gia đình, họ hàng, thậm chí là đồng nghiệp cứ đeo bám như bóng với hình. Họ đều có cá tính cực kỳ mạnh mẽ, khác biệt đến mức ban đầu ai cũng nghĩ họ sẽ chẳng ở chung được quá 3 ngày: có cô gái thiết kế đồ họa thích nhuộm tóc màu neon, hay để đống vải vụn khắp phòng khách; có anh huấn luyện viên gym chỉ ăn ức gà và bông cải xanh, mỗi sáng 5h đã dậy tập tạ làm rung cả sàn nhà; có cô giáo tiểu học cuối tuần nào cũng đi cứu chó mèo hoang, hay mang về nhà mấy con mèo ốm yếu cần chăm sóc; có anh chàng làm kỹ thuật phần mềm thích lắp ráp bàn phím cơ, suốt ngày ngồi gõ lạch cạch trong phòng; có chị bán hàng handmade chuyên đi chợ đêm mua đồ lưu niệm, phòng chị chất đầy vòng tay, khuyên tai chưa bán được; còn có cô y tá trực đêm, sáng về nhà lúc 7h, hay ngủ quên trên ghế sofa quên cả khóa cửa. Tất cả bọn họ đều đã sống một mình ít nhất 3 năm, quen với việc tự quyết định mọi thứ, chẳng cần phụ thuộc vào ai.
Họ cùng thuê một căn biệt thự cũ ở quận 3, Sài Gòn, có cái sân thượng trồng đầy húng quế, rau răm để nấu ăn. Ban đầu ai cũng giữ khoảng cách, tự làm tự ăn, nhưng dần dà họ nhận ra: sống chung với những người cũng ế bền vững như mình lại thoải mái hơn bất cứ mối quan hệ nào khác. Không ai ép ai đi xem mắt, không ai hỏi sao 30 tuổi rồi chưa có người yêu, không ai nhìn bạn bằng ánh mắt thương hại khi bạn nói mình thích sống một mình. Rồi họ bắt đầu hỗ trợ lối sống của nhau một cách tự nhiên, chẳng cần ai nhắc nhở: cô y tá trực đêm về, trên bếp luôn có bát phở nóng do cô giáo tiểu học để sẵn; anh kỹ thuật sửa miễn phí laptop cho chị bán hàng khi máy bị virus mất hết dữ liệu đơn hàng; cô thiết kế giúp anh huấn luyện viên làm web quảng cáo lớp tập miễn phí; mọi người cùng góp tiền mua thức ăn cho đàn mèo của cô giáo khi cô ấy hết ngân sách. Có lần chị bán hàng bị đối tác lừa mất nửa tháng tiền hàng, cả nhà gom góp tiền cho chị mượn tạm, chẳng ai đòi lãi, chẳng ai trách móc. Có lần cô y tá bị gia đình ép đi xem mắt với ông doanh nhân giàu có, cả 6 người cùng đi theo hộ tống, rồi ngồi bàn bên cạnh nói to những chuyện ngớ ngẩn khiến ông doanh nhân kia bỏ chạy, cô y tá cười sặc sụa cả buổi.
Mỗi tập của 6 Người Ế Ở Chung Nhà không có cao trào kịch tính, chỉ là những khoảnh khắc nhỏ nhặt: cùng nấu bữa tối lộn xộn, cùng ngồi uống bia trên sân thượng nói chuyện đời đời đến 2h sáng, cùng đi đám cưới người bạn, thay vì ngồi bàn độc thân bị hỏi vặn, họ kéo nhau ra sàn nhảy hát hết mình. Show này không cố gắng thuyết phục ai rằng ế là tốt hay ế là xấu, nó chỉ ghi lại cách 6 người với 6 lối sống hoàn toàn khác nhau, cùng chung một trạng thái độc thân, có thể sống bên nhau, nâng đỡ nhau, và thấy hạnh phúc với cuộc đời của chính mình. Không chỉnh sửa, không diễn, chỉ là đời thực—ngồn ngộn, lộn xộn, nhưng ấm áp vô cùng.







