Wet Season dệt nên câu chuyện về Ling – một nữ giáo viên trung học chìm trong những ngày mưa dai dẳng, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Cuộc sống của cô xoay quanh chuỗi ngày tẻ nhạt: lên lớp, loay hoay với các liệu trình điều trị hiếm muộn, và chăm sóc người bố chồng già yếu nằm liệt giường. Căn nhà lúc nào cũng ẩm mốc bởi hơi nước, tiếng ho khục khặc của ông cụ, cùng những ánh mắt đồng cảm nhưng vô hình từ hàng xóm khi biết tin cô không thể mang thai.
Bước ngoặt đến từ Kok Wei Lun, cậu học trò cá tính trong lớp phụ đạo tiếng Hoa của Ling. Ban đầu, Ling chỉ coi em là một học sinh lơ đãng, thường xuyên đến muộn vì mải chơi bóng rổ. Nhưng dần dà, Wei Lun bắt đầu ở lại sau giờ học, lấy cớ nhờ cô giải thích ngữ pháp khó. Đôi mắt cậu dán chặt vào từng cử chỉ của Ling khi cô cầm phấn viết bảng, giọng nói nhẹ nhàng giảng giải những thành ngữ cổ. Sự ngưỡng mộ biến thành rung động tuổi mới lớn – Wei Lun tặng Ling những bông hoa dại hái ven đường, lén để vào ngăn bàn giáo viên.
Ling nhận ra tình cảm thơ ngây đó trong một buổi chiều mưa xối xả. Cô định giữ khoảng cách, nhưng rồi lại mềm lòng khi thấy Wei Lun lầm lũi đứng chờ trước cổng trường dù lớp học đã tan từ lâu. Những buổi dạy kèm riêng trở thành thói quen. Trong căn phòng học vắng chỉ còn tiếng mưa rơi, Ling thấy mình trút được gánh nặng khi nói về thơ Đường, về nỗi buồn không tên mà cô và cậu học trò – mỗi người một lý do – cùng thấu hiểu.
Đôi lúc, Ling tự hỏi liệu việc cho phép Wei Lun bước qua ranh giới học trò – giáo viên có phải là ích kỷ. Đặc biệt khi cậu bé bắt đầu xuất hiện cả trước nhà cô, xách giúp túi thuốc Bắc cho ông cụ, hay ngồi im lặng bên bàn ăn tối như một thành viên lạc loài. Cô giống như cơn mưa đầu mùa vậy, Wei Lun từng thốt lên trong một buổi học, mát rượi nhưng chẳng ai nắm bắt được. Ling cười xòa, nhưng lòng quặn thắt. Cuộc sống của cô giờ đây tựa như mùa mưa – ẩm ướt, ngột ngạt, nhưng lại chứa đựng những chồi non bé nhỏ chưa kịp vươn lên.






