Phim Nghịch Ái dệt nên bức tranh tình ái đầy gai góc từ chính vết nứt trong trái tim Ngô Sở Vệ. Khi hắn đứng lặng nhìn người yêu cũ bỏ đi với kẻ khác, không chỉ lòng tự trọng bị nghiền nát - cả niềm tin vào tình yêu cũng vỡ vụn thành trăm mảnh. Cơn thịnh nộ biến hắn thành con rối bị giật dây bởi ý chí trả thù, thế nhưng kế hoạch quyến rũ Trì Sính lại là con dao hai lưỡi đâm thẳng vào ngực hắn.
Mỗi nụ cười giả tạo Sở Vệ dành cho Trì Sính chứa đựng sự mỉa mai chua xót. Hắn bày trò tán tỉnh như diễn viên trên sân khấu, nào ngờ đạo cụ lại là trái tim mình. Điều làm Sở Vệ choáng váng không phải việc Trì Sính sa bẫy, mà cách gã yêu hắn bằng thứ tình cảm nồng nhiệt đến bất chấp. Những lời thổ lộ trong đêm, cái siết tay lỡ giờ - từng thứ khiến hắn nhận ra bản thân đang rơi vào tấn bi kịch không kịch bản.
Trò chơi báo thù dần biến chất thành vũ điệu tình tay ba nguy hiểm. Sở Vệ nhận ra mình đứng trước vực thẳm khi nhìn thấy chính sự ngây thơ năm nào của bản thân qua ánh mắt Trì Sính. Căm hận người yêu cũ hay thù ghét chính ham muốn níu giữ hơi ấm của kẻ thù - hắn không còn phân biệt nổi. Ranh giới giữa thao túng và bị thao túng tan biến trong chiếc hôn đầu tiên đẫm nước mắt.
Khi cốt truyện đẩy cả ba nhân vật vào ngã tư định mệnh, phim Nghịch Ái buộc khán giả cùng vật lộn với những câu hỏi xé lòng. Liệu yêu thương nảy mầm từ dối trá có quyền tồn tại? Khi nào sự phản bội biến thành hình phạt dành cho chính kẻ chủ mưu? Bản chất thật sự của trái tim con người - cỗ máy tàn nhẫn hay đứa trẻ dễ tổn thương - cứ thế hiện nguyên hình qua từng phân cảnh đẫm máu và nước mắt.
Cái kết không buông tha bất cứ ai. Bởi khi rạp chiếu sáng đèn, người ta vẫn thấy Sở Vệ đứng đó - tay nắm lựa chọn của mình, gương mặt phản chiếu sự giằng xé muôn thuở giữa đầu và tim.







