Bà Nhà Tôi (Phần 2)
Cuộc sống của Mẫn cứ thế trôi đi, êm đềm như con suối nhỏ cho đến cái ngày định mệnh ấy. Trong một phiên xử án ngập giấy tờ, cô vô tình chạm mặt Hà Tú Tú - người phụ nữ gầy gò, đôi mắt đục mờ ngồi co ro ở ghế đá công viên. Chẳng hiểu sao, trái tim Mẫn thắt lại khi nhìn thấy chiếc áo sờn vai và đôi dép lê cũ kỹ của Tú. Chưa kịp nghĩ ngợi, cô đã chìa tay: Chị về ở tạm nhà em đi! Cái sự vô tư ấy khiến cả đồng nghiệp lác mắt, nhưng Mẫn chẳng mảy may nghi ngại. Người với người sống để thương nhau đó thôi! - cô tự nhủ thế.
Về đến căn nhà nhỏ ven đô, Hà Tú Tú bỗng hóa thân thành cái bóng lầm lũi. Khóe miệng cô giật giật mỗi nghe tiếng động lớn, đôi tay lúc nào cũng bứt rứt vê vạt áo. Nhưng lạ thay, khi bước vào bếp, Tú như trở thành người khác. Từng mớ rau héo nhặt xuống lại tươi xanh trên bàn ăn, thịt cá rẻ tiền hóa thành món ngon khiến bọn trẻ nhà Mẫn lẽo đẽo đòi dì Tú nấu suốt ngày. Bà nội chồng vốn khó tính cũng phải gật gù: Con bé này sinh ra để chăm người khác đây mà...
Chẳng mấy chốc, ngôi nhà Mẫn đâm ngổn ngang những dấu chân lạ. Hà Tú Tú tự nhiên đứng dậy lau nước mắt cho thằng Cu khi nó ngã, tay đỡ lưng mẹ chồng lúc bà lên cơn đau khớp. Dần dà, cả nhà quên mất Tú chỉ là khách lạ, chỉ riêng Mẫn thấy lòng chênh vênh mỗi sớm mai thấy Tú ngồi thay mình bón cơm cho bọn trẻ.
Rồi một chiều mưa, loạt sóng gió ập đến khi mẹ nuôi gọi Mẫn về quê. Người đàn bà tóc đã điểm bạc đặt trước mặt cô chiếc hộp gỗ mọt: Con nuôi giấy tờ đều trong này. Mẹ giấu ba mươi năm nay, giờ đành phải nói... Mẫn tưởng chừng trái tim ngừng đập khi lật từng trang giấy ố vàng. Những dòng chữ rực lửa: Cha ruột: Lý Văn Dương - đối tượng trốn truy nã trọng án lừa đảo...
Căn phòng đóng kín cửa suốt ba ngày chỉ còn tiếng thút thít nghẹn ngào. Bữa ăn gia đình vẫn diễn ra êm xuôi bởi có Tú Tú vun vén. Giữa lúc bế tắc nhất, điện thoại Mẫn reo lên - giọng nói già nua đầu dây khiến cô tái mặt: Ba đây con ơi, thương nghiệp cho ba mà... Thì ra mẹ nuôi đã nhắn tin cho kẻ lừa đảo kia. Trước ánh mắt ngơ ngác của bọn trẻ, Hà Tú Tú ôm chặt Mẫn run rẩy: Cứ khóc đi chị, em hiểu mà... Trớ trêu thay, người an ủi Mẫn lúc này lại chính là cô gái đang dần chiếm chỗ cô trong gia đình.
Đêm ấy, nhìn ánh đèn đường le lói qua song cửa, Mẫn khẽ chạm vào chồng giấy tờ: Người dưng nuôi nấng mình suốt đời, kẻ sinh thành lại đẩy mình vào vực sâu... Còn Hà Tú Tú - người đàn bà tâm thần không nhớ nổi quê mình ở đâu - lại đang chăm lo từng chiếc chăn ấm cho lũ trẻ. Cuộc đời trêu ngươi đến thế là cùng!






