Vẫn là Thầy Giáo Số Nhọ quen thuộc - người đàn ông ngoài bốn mươi với mái tóc lơ thơ điểm sợi bạc, lúc nào cũng cúi gằm mặt như muốn giấu tuổi thơ bị trêu là thằng nhãi phòng thí nghiệm. Ngoài ngưỡng trung niên rồi mà buổi họp phụ huynh vẫn khiến thầy toát mồ hôi lạnh, giọng nói lúc giảng bài cứ như gió thoảng mùa thu. Ở nhà, vợ thầy điều hành gia đình như một hiệu trưởng quyền lực, còn hai đứa con tuổi teen xem bố như cái bóng vô hình giữa ban ngày. Đỉnh điểm là bản đánh giá định kỳ từ Hiệu trưởng: Thiếu tác phong quyết đoán, không đủ năng lực lãnh đạo, cánh cửa phó hiệu trưởng vừa hé mở đã đóng sập trước mũi.
Thế rồi mọi chuyện đổi chiều từ phòng họa hoạn giáo viên gọi bằng cái tên Chị Bống - một hỗn hợp kỳ lạ giữa luồng gió Lào cuồng nhiệt và cơn lốc xoáy tiệc đêm Hạ Long. Lúc này chỉ mình thầy chứng kiến bà giáo sồn sồn ấy xông vào phòng, đặt cốc trà sữa trân châu tràn viên lên bàn, mắt lấp lánh tia ác quỷ: Tôi dắt em ra khỏi vỏ ốc nhé, hay muốn ngồi đây chấm bài đến lúc về hưu?
Hành trình lột xác bắt đầu như một chuỗi thảm họa hài hước có hệ thống:
- Bài tập đầu tiên là huấn luyện thanh quản ở phòng tập karaoke khiến thầy nhận án phạt tiếng ồn từ chính khu nhà mình thuê trọ.
- Buổi hướng dẫn giao tiếp ánh mắt quyền lực biến giờ dạy Sử thành tràng cười không khoảng lặng khi thầy nhìn học trò chằm chằm như cảnh sát hình sự tra khảo tội phạm.
- Trận thí nghiệm lên tiếng trong bữa cơm gia đình kết thúc bằng đĩa thịt kho ném bay cửa sổ, màn đối chất với vợ suýt đẩy thầy ra ngủ ghế đá công viên.
Nhưng kỳ lạ thay, từng mảnh hỗn loạn ấy lại đặt Thầy Giáo Số Nhọ vào những tình huống chưa từng có: Một lần vô tình quát nhầm hiệu trưởng thành bác bảo vệ, lần khác lại được học sinh cá biệt tặng tràng pháo tay vì dám đuổi thẳng tay cú đêm lớp 12A3 ra khỏi lớp. Cái đuôi thất bại vẫn gặm nhấm gót chân thầy, nhưng giữa đống đổ nát ngổn ngang ấy, ánh lửa nhỏ nhoi của một Ông Giáo khác đang âm thầm nhú lên - dù chính Chị Bống giờ đã phải bấm bụng nhận mình chơi lửa quá tay...







