Nguyên Tội (Phần 2)
Bóng tối từ quá khứ không bao giờ thực sự biến mất… Chúng chỉ kiên nhẫn chờ dịp trỗi dậy.
Mùi máu khét lẹt xộc thẳng vào mũi khi chuyên gia pháp y Đới Vũ bước vào căn nhà hoang nằm sâu trong con hẻm chật chội. Thi thể nạn nhân thứ ba nằm ngửa trên nền xi măng nứt nẻ, cổ họng bị cắt một nhát gọn như được thực hiện bởi tay nghề điêu luyện. Nhưng điểm ám ảnh nhất nằm ở bàn tay trái của người đàn ông – nắm chặt một lá bài Joker cũ kỹ, mép viền phai màu theo thời gian. Chi tiết ấy khiến Đới Vũ đông cứng. Bà đã thấy nó ở hiện trường vụ bắt cóc kinh hoàng 12 năm trước – vụ án chôn vùi sự nghiệp của biết bao đồng nghiệp, kể cả ông trùm pháp y Lý Chấn, người thầy duy nhất bà từng kính trọng.
Thám tử Trịnh Minh đạp mạnh cửa phòng bên cạnh, khuôn mặt hằn lên vẻ giận dữ. Đống hồ sơ mốc meo trên bàn gợi lên một mối liên hệ kinh khủng: Cả ba nạn nhân đều từng là nghi phạm trong vụ bắt cóc năm ấy. Tất cả đều thoát tội vì thiếu chứng cứ. Hắn đang thanh toán từng người một, gã thở gấp, ngón tay siết chặt tập tài liệu. Nhưng kẻ đứng sau không thể là nạn nhân duy nhất sống sót. Đứa bé đó đã chết rồi.
Ánh mắt Đới Vũ chạm vào bức ảnh gia đình nhòe nét giữa đống tro tàn – hình ảnh cậu bé 8 tuổi mặc áo len đỏ cười tươi trên tay mẹ, được chụp trước ngày biến mất không một dấu vết. Bà không thể ngờ, hai tháng sau khi danh tính nạn nhân thất lạc bỗng được giả định là đã tử vong, vụ án lại chìm vào im lặng. Đến mức chính bà cũng tưởng mình sẽ mang bí mật ấy xuống mồ. Nhưng giờ đây, tiếng thét uất hận của người mẹ năm nào như văng vẳng trong gió: Chúng che giấu sự thật! Con tôi còn sống!
Những cuộn băng ghi hình được phát hiện trong ngăn kết tủ lạnh nạn nhân thứ hai khiến cảnh sát rùng mình. Chúng không ghi lại cảnh tra tấn hay đòi tiền chuộc, mà là những thước phim đời thường – cậu bé mặc áo đỏ ngồi vẽ tranh, ăn kem, nô đùa với một người đàn ông khuất mặt. Kẻ bắt cóc không hành hạ con tin. Hắn đang đóng vai người cha. Giọng Trịnh Minh khản đặc khi chụp lại chi tiết chiếc đồng hồ đeo tay thủ phạm lỡ để lộ trong góc phim: Hàng hiếm. Chỉ 5 chiếc ở thành phố này năm đó. Đới Vũ nhếch mép, thở dài nhận ra ký hiệu khắc chìm trên niềng đồng hồ – chữ L.C. viết tắt. Chấn động ập đến: Đó là món quà bà tặng thầy Lý Chấn nhân ngày về hưu.
Đêm đó, lão pháp y già xuất hiện trước cửa nhà Đới Vũ với vết dao đâm lở loét trên bụng. Câu nói cuối cùng của lão biến mọi logic thành tro bụi: Thằng bé đó… không phải con mụ Hoắc Lan. Nó là… Tiếng còi xe cảnh sát vang lên xé nát bầu không khí tĩnh lặng. Trịnh Minh lôi từ túi xách một tập ảnh chụp lén – hình cậu bé áo đỏ năm xưa nay đã thành thanh niên, đứng lặng sau cửa kính xám của bệnh viện tâm thần.
Vẫn còn một nạn nhân sống sót, hắn thì thào, tay siết chặt vai Đới Vũ. Nhưng nếu ta công bố sự thật này, tất cả kết luận điều tra năm ấy sẽ sụp đổ. Cả thầy cô và tôi – kẻ đã phụ trách vụ án – đều phải trả giá.
Chuông điện thoại đột ngột réo vang giữa đêm khuya. Giọng trẻ trung pha chút điên loạn cười khẽ bên kia đầu dây: Hai người đã kết nối được mảnh ghép cuối cùng chưa? Để ta giúp nhé. Đợi xem ai là kẻ thứ tư… Tiếng thét kinh hoàng vọng từ phòng ngủ Trịnh Minh khiến Đới Vũ bật ngửa. Bên kia cửa, hình ảnh đồng nghiệp duy nhất bà còn tin tưởng nằm gục trên thảm, bàn tay phải nắm chặt lá bài Joker thứ tư – bề mặt dính máu vẽ nguệch ngoạc dòng chữ: Nguyên Tội thuộc về ai?







