Bầu trời Làng Tàu mùa đông năm ấy u ám lạ thường. Tuyết rơi dày hơn mọi năm, phủ kín những đường ray cong vắt như chiếc vòng cổ bạc. Titipo - chú tàu hỏa bé nhỏ mang màu xanh dương rực rỡ - đứng im ở ga chính, hơi nước bốc lên nghi ngút trong giá rét. Tiếng bánh sắt lạo xạo trên ray nghe rõ mồn một khi chú lùi lại vài mét, tập trung quan sát tuyến đường phía trước. Đoạn dốc Slalom quanh co vẫn là thử thách đáng gờm, đặc biệt khi mặt ray trơn như đổ mỡ.
Lần này không được hối hả, Titipo ạ. Trưởng ga Thomas vỗ nhẹ lên đầu máy Titipo, giọng ông trầm xuống khi thấy bóng đèn cảnh báo màu vàng nhấp nháy ở trạm kiểm soát phía xa. Mười hai toa chở đầy than cho nhà máy nhiệt điện phải về trước trưa nay. Cả làng đang trông cậy vào cậu đấy.
Tiếng còi Titipo vang lên một hồi ngắn, đầy quyết tâm. Chú nhớ rõ ánh mắt hoài nghi của những chuyến tàu cỡ lớn khi mình xung phong nhận nhiệm vụ. Chỉ cần mình đi thật chuẩn từng centimet đường ray, Titipo tự nhủ, các buồng đốt trong khoang máy nóng ran lên. Chậm mà chắc!
Khi đoàn tàu từ từ lăn bánh, từng khung cửa sổ hai bên đường hiện ra những gương mặt căng thẳng. Bà Eliza vẫy chiếc khăn tay đỏ từ cửa hiệu tạp hóa, ông Miller ngừng xúc tuyết trước hiên nhà để theo dõi. Titipo cảm nhận rõ sức nặng của những đôi mắt dõi theo mình qua lớp kính buồng lái mờ hơi nước. Chú hít một hơi thật sâu - nếu phạm sai lầm hôm nay, Làng Tàu sẽ mất niềm tin vào những chuyến tàu cỡ nhỏ mãi mãi.
Giữa lúc đoàn tàu vào khúc cua hiểm trở nhất, tiếng chuông báo động chói tai vang lên từ tháp điều khiển. Một tảng băng lớn từ vách núi đổ ụp xuống làm kẹt hệ thống đổi ray. Titipo giật mình, chân ga rung nhẹ khi chú tính toán khoảng cách phanh. Bụng chú quặn lại khi hình dung cảnh mười hai toa than đâm vào núi băng. Nhưng ngay lúc ấy, ký ức về những buổi tập luyệt với cụ tàu già Samuel ùa về - bài học kỹ năng thoát hiểm theo phương ngang tưởng chừng vô dụng giờ trở thành vị cứu tinh.






