Gió heo may quét qua phố huyện nghèo nơi miền Nam Trung Hoa thời Dân Quốc, khói thuốc phiện vẫn còn vương vấn trong những con hẻm chật chội. Trong cái buổi loạn ly ấy, hai thầy trò Mã Văn Tài - lão nhân gân guốc với bộ râu cháy nắng - và Trương Tiểu Hầu - chàng thanh niên mắt sáng nhưng luôn nheo lại vì cảnh giác - cứ thế phiêu bạt như chiếc lá khô. Họ sống bằng nghề giả danh thầy bói, phù thủy, đôi khi nhá nhem cả đạo sĩ giáng thần... Miệng lưỡi Mã Văn Tài khiến nhiều kẻ sùng tín dâng cả gia sản, nhưng Trương Tiểu Hầu luôn thấy một vết nứt trong giấc ngủ - những hồi ước về giấc mơ bão lửa thiêu rụi tòa tháp cao ngất mà anh chưa từng thấy.
Mọi chuyện rẽ ngoặt khi họ dừng chân ở thị trấn nhỏ dưới chân Bách Dạ Lâu - tòa tháp gỗ mục nát từ thời Minh, nơi dân địa phương thì thào đêm đêm có tiếng khóc phụ nữ. Đổi danh tính làm thầy đồng giải hạn, họ vô tình dính vào cái chết tức tưởi của hiệu trưởng trường làng. Xác ông ta treo lủng lẳng trên cây gạo cổ thụ, khuôn mặt biến dạng như nhìn thấy thứ gì kinh khủng từ Bách Dạ Lâu phóng xuống. Máu khô dưới móng tay nạn nhân viết nguệch ngoạc hai chữ Tử Khiết - cái tên khiến cảnh sát thị trấn phờ phạc như gặp ma. Thừa lá bài tử thần kẻ mạo danh, cả hai bị tống vào ngục tối để chờ án treo cổ.
Để thoát thân, họ buộc phải lần mò trong bóng tối. Nhưng rồi một chuỗi cái chết dị thường nối tiếp: người thợ săn mất tích ba ngày được phát hiện trong ruột gấu hoang, da mặt bị lột sống; bà lang vườn chết khô như xác ướp giữa đám thuốc Bắc còn ẩm hơi nước... Điều rợn người là tất cả đều có vết máu khô xếp hình hoa văn song long chầu nguyệt - ký hiệu sơn son trên cột kèo Bách Dạ Lâu. Lời đồn đoán vang lên: Lầu Bách Đêm đã thức giấc!
Chính trong đêm mưa gió cuồng phong ấy, khi Trương Tiểu Hầu nép mình trong góc nhà kho thị trấn, những mảnh ghép bỗng đột ngột khớp lại. Giấc mơ tái diễn suốt mười năm của anh - ngọn tháp cháy rừng rực, tiếng chuông đồng đổ sập, và bàn tay đẫm máu nào đó đẩy anh rơi từ mái hiên - chính là Bách Dạ Lâu nguyên vẹn trước khi nó thành phế tích! Cơn rùng mình lần theo gót hai thầy trò: hang chuột dưới nền tháp hoá ra là hầm mộ tập thể, xương cốt chất đầy với vết chém gẫy đốt ngón tay. Câu hỏi đậm mùi tử khí vụt hiện - phải chăng những cái chết kinh hoàng hiện tại chỉ là vở kịch tàn khốc lặp lại nghi thức máu năm xưa?
Và khi ngón tay run rẩy của Trương Tiểu Hầu chạm vào dòng chữ khắc trên phiến đá lỗ chỗ vết đục:
Chúa tể Bách Dạ – thống trị bóng đêm thứ một trăm
Bên ngoài, tiếng chuông báo tử từ ngọn tháp hoang vọng vào đêm vắng, như lời giới hạn của tử thần đang đếm ngược.





