Trong căn phòng tối của quán cà phê cũ, sáu mảnh đời rời rạc lần đầu chạm mặt, mỗi người mang trên mình một gánh nặng riêng tư mà người ngoài không thể nào thấu. Có người đang vật lộn với món nợ khó trả, có kẻ mang trong tim vết thương từ một tình yêu đã phai nhạt, lại có kẻ trốn chạy khỏi ký ức về một quá khứ đầy axit. Họ ngồi xa nhau, lặng lẽ uống cà phê đã nguội, hoàn toàn không biết rằng số phận vừa đặt một cái bẫy tinh vi ngay trước cửa.
Đó là lúc người đàn ông bí ẩn bước vào. Ông không nói gì, chỉ lựa một chiếc bàn góc, gọi một ly whisky đá và ngồi xuống. Ánh mắt ông như hai hố đen, lướt qua từng khuôn mặt, ghi nhớ từng đường nét mệt mỏi, từng cái nhún vai như đang giấu điều gì. Ông làm những người trong phòng bất an một cách vô hình – một cảm giác rợn người như có ai đó vừa thổi vào gáy. Họ không biết ông là ai, không biết ông tìm đến vì mục đích gì, nhưng chính sự im lặng và ánh mắt ấy lại trở thành mối liên kết vô hình đầu tiên, một cái dây căng thẳng chưa ai dám đụng tới.
Tai Ương (Sai) không đến một cách ồn ào. Nó bắt đầu bằng những dấu hiệu nhỏ bé, nhưng đầy ám chỉ. Một cú điện thoại chết người từ quê nhà. Một tin nhắn vô chủ trên điện thoại. Một chiếc xe cũ bỗng dưng bị thủng lốp giữa đêm khuya. Những sự kiện tưởng chừng rời rạc ấy dần kết lại thành một mạng lưới, siết chặt lấy sáu người. Họ phát hiện ra, theo một cách kỳ dị, rằng mỗi người đều có một mối liên hệ – dù là trực tiếp hay gián tiếp – với một sự kiện tồi tệ đã xảy ra cách đây mười năm, một sự kiện mà tất cả đã cố gắng chôn vùi.
Bầu không khí trong phòng chuyển từ căng thẳng thành bất an, rồi thành một sự sợ hãi mù mịt. Ánh mắt họ không còn tìm về người đàn ông bí ẩn nữa, mà lia sang nhau, trong đó lóe lên câu hỏi đầy hoảng loạn: Liệu có phải…? Liệu mình có phải là…? Sự thật về thảm họa sắp tới không phải là một cơn bão hay một vụ nổ, mà là một sự công bố hay một sự trả thù lạnh lùng, thứ sẽ san bằng tất cả những gì họ đang che giấu. Người đàn ông bí ẩn vẫn ngồi yên, uống thêm Whisky, như một nhân chứng lặng lẽ cho sự rối loạn trong tâm trí lẫn tình yêu còn sót lại của từng con người. Thời gian trôi qua, mỗi phút trôi là một bước chân của Tai Ương bước tới, và sáu linh hồn tưởng chừng đã tách biệt giờ phải đối mặt với một sự thật mà họ chẳng thể nào chạy trốn được. Căng thẳng không nằm ở việc biết điều gì sẽ xảy ra, mà ở việc biết ai sẽ là người đầu tiên sụp đổ, và liệu sự sụp đổ ấy có kéo theo tất cả những mảnh đời còn lại không. Mọi thứ đã treo lơ lửng, chỉ chờ một tiếng chuông cuối cùng để vỡ òa.






