Đó là một bức tranh tâm hồn được vẽ bằng cả mực mắt và mực tim, dày đặc những nét phác thảo day dứt: một người phụ nữ trẻ tên là Fleabag (Phần 1), đứng ở ngã tư của chính mình. Cô mang trên mình một bộ áo giáp vô hình – nụ cười hóm hỉnh như một thứ vũ khí, câu chuyện bá đạo như lá chắn, và ánh mắt mơ mộng đầy khiêu gợi như một lời mời gọi và cùng lúc là một lời từ chối. Phía sau lớp vỏ ấy là một bầu trời nội tâm đầy mây đen, nơi những cảm xúc chân thật – giận dữ, đau khổ, cô độc – không ngừng giông bão. Cô nghiện những bộ phim khiêu dâm, không phải vì khoái lạc, mà như một thói quen tự hủy diệt, một cách để xem chính mình qua làn sương mờ của những dục vọng trần trụi, rồi lại càng thấy trống rỗng.
Cô lao mình vào nhịp sống điên loạn của London đương đại, như một游览chủ trong bảo tàng của chính nỗi cô đơn. Thành phố ấy là một tựa phim trường sống động: những bức tường gạch đỏ ẩm ướt sau những quán bar, ánh đèn neon loang loáng phản chiếu trên mặt nước sau cơn mưa, tiếng cười nói vang lên rồi tắt ngấm trong các ngóc ngách. Fleabag lạc trong dòng người hối hả, như một kẻ xem phim không có lời thoại. Cuộc sống hiện đại với cô là một sự pha trộn kỳ quặc giữa chủ nghĩa định mệnh (mọi thứ dường như đã được viết sẵn, từ những mối quan hệ vụn vỡ đến những lựa chọn tồi tệ) và chủ nghĩa khoái lạc (sự rượt đuổi cảm giác mạnh, dù chỉ là thoáng qua, từ một cái chạm, một người lạ, hay một cú phub). Cô dựa vào vòng quay của những người mơ mộng như mình – những kẻ lang thang giữa ban đêm, trao đổi những câu chuyện vụn vặt, những tia nhìn đầy đồng cảm rồi lại rời đi, để cùng nhau duy trì một sự tan vỡ có tổ chức.
Có những khoảnh khắc, cô khiến bạn cười đến chảy nước mắt, với những nhận xét sắc bén và lầm lỡ đầy tự trào. Rồi có những lúc, trong sự im lặng giữa hai cảnh quay, con người thật của cô lộ ra – một cô gái hoàn toàn lạc lối, chới với giữa những ký ức về người cha, người chị gái đầy áp lực, và một tình yêu đã rời xa. Cô liên tục tự hỏi: Mình nên làm gì? – câu hỏi ấy vang lên trong các bữa tiệc chật chội, trên các chuyến xe buýt đêm, và nhất là trong những giấc ngủ không yên. Nó không phải là câu hỏi lớn về ý nghĩa cuộc đời, mà là một tiếng thì thầm nhỏ bé, cầu khẩn: làm sao để không cảm thấy mình đang chết từng ngày?
Và ở đó, giữa tất cả sự hỗn loạn ấy, có một sự chân thành đến đau đớn. Fleabag không phải một nhân vật có vấn đề, cô là một tấm gương cưng về sự khốn khổ đầy mẽm của một thế hệ. Cô đang cố gắng liều mình hiểu thế giới, nhưng lại không thể dừng lại để tự hiểu chính mình. Giống như bao người khác – những kẻ đi trong thành phố, khoác lên người những nụ cười đúng mức, những đam mê đúng lúc, những câu trả lời đúng điệu – cô cũng chỉ đang vật lộn với bản giao lưu giữa khao khát được kết nối và nỗi sợ bị phơi bày. Cuối cùng, Fleabag (Phần 1) không đưa ra câu trả lời. Nó chỉ để lại một khoảng trống rất lớn, rất quen thuộc, và một câu hỏi riêng tư: khi mọi thứ đã được lật xem, giữa những bức tường đầy ánh đèn và những đêm khuya im lặng, liệu ta có tìm thấy lối đi, hay chỉ đơn giản là học cách bước tiếp trong bóng tối?





