Đêm Đó trên đảo như một cơn bão từ từ kéo đến, không phải từ bầu trời mà từ sâu thẳm lòng đất đá. Trước đó, mặt biển vẫn lặng như một tấm gương sạn đá, phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo và những mảng sương mỏng manh. Cô, người phụ nữ trẻ mang theo đứa con nhỏ và một hành lý nhỏ xíu, cảm thấy sự yên tĩnh ấy quá đỗi bí ẩn. Trí óc ngây thơ, chất phác của một người mẹ đơn thân vừa rời xa bộn bề thành phố, chỉ còn thấy được sự thanh bình giả tạo ấy. Cho đến khi nó vỡ vụn.
Tiếng hét, hay tiếng khóc? Giờ đây cô không còn phân biệt nổi. Chỉ còn lại cảm giác lạnh buốt xương sống, mùi muối mặn và một thứ gì đó ngọt lịm, phiền phức trong không khí. Cô không nhớ mình đã chạy được bao xa, chân trần đá nhọn cắt vào da thịt. Đứa con trong lòng thì thầm Mẹ ơi với giọng còn chưa rõ ràng. Thế giới của cô, nhỏ bé và chỉ xoay quanh đứa trẻ ấy, bỗng chốc trở nên rộng lớn hay hẹp hồi đến đáng sợ. Những bóng đổ trong rừng, tiếng động vô hình, tất cả đều trở thành quái vật. Cô chỉ biết trốn, trốn vào một chiếc lều cũ, cũ kỹ của một ngư dân nào đó, nơi bừa bộn những dụng cụ đánh bắt và mùi mắm, mùi tồi tệ phả vào mặt. Đêm đó, cô không ngủ. Cô ôm con, dán mắt vào cửa lều bằng vải bạt rách, chờ đợi một điều gì đó – có lẽ là ánh bình minh, có lẽ là thứ ánh sáng xé tan những cái bóng kinh hoàng ấy. Nhưng ánh sáng không đến, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rầm và tiếng thú hoảng sợ trong bụi rậm.
Sáng hôm sau, khi sương mờ tan đi, ba bóng người xuất hiện trên con đường đất dẫn đến bãi biển hoang vu. Là ba chị em của cô. Họ tưởng mình là những người cứu trợ, những người huynh đệ hùng mạnh đủ để dựng lên một thế giới an toàn cho em gái nhỏ và đứa trẻ. Họ đến với đủ đồ ăn, thuốc men, và một niềm tin rất mơ hồ rằng mình có thể sửa chữa mọi thứ chỉ bằng sự hiện diện và quyết đoán. Thế nhưng, họ không biết rằng Đêm Đó vừa trôi qua đã để lại một dấu vết không thể phủi qua được – một sự rối loạn không lời, một mảnh vỡ của sự vô tội bị đánh vỡ tan tành.
Tình yêu thương của họ, vững chắc và nóng như lửa, lại chính là thứ làm mọi thứ xấu đi. Họ chất vấn, họ điều tra theo cách của người lớn – hung hăng, hiếu động, bất cẩn. Họ khiến cô phải nhắc lại từng giây phút kinh hoàng ấy, khiến những mảnh ký ức đang ngủ say vì mệt mỏi vùng dậy, chắp vá thành những bức tranh kinh dị hơn. Họ xới đất, lục tìm những dấu hiệu mà tưởng như tồn tại, nhưng thực chất chỉ là những phác thảo vụng về của chính mình. Họ đòi hỏi cô phải dũng cảm, phải minh bạch, trong khi chính họ lại là những kẻ xông xáo nhất vào vùng đất cấm, phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ của hiện trường. Họ, với cảm giác trách nhiệm và sự bảo vệ cuồng nhiệt, lại vô tình làm tê liệt nỗi sợ của cô – thứ duy nhất còn sót lại để cô tồn tại trong cơn bão tai ương.
Đêm Đó bây giờ không còn là một đêm đơn lẻ nữa. Nó trở thành một chuỗi những đêm mới, bị chi phối bởi những mệnh lệnh, những giả thuyết, và những trận cãi vã lửa bùng của các chị. Sự hiện diện của họ, đầy ý tốt, lại trở thành mối đe dọa lớn nhất, biến ngôi đà vắng người thành một chảo lửa nhỏ, nơi mọi lời nói đều có thể vỡ òa thành những mâu thuẫn chết người. Cô nhìn các chị, nhìn ánh mắt quyết liệt và đôi bàn tay run vì tức giận, và cô hiểu rằng Đêm Đó chưa bao giờ kết thúc. Nó chỉ đang nhân lên, nhân lên trong từng nhịp thở gấp, trong từng bước chân họ đi lại trên nền đất đã dính máu, trong sự thiếu kiên nhẫn muốn khai thác sự thật – một sự thật mà cô thậm chí còn chưa chắc mình đã thấy rõ. Và sự thật ấy, như một con rắn lạnh, đang cuộn mình sâu hơn trong bóng tối, chờ đợi sự liên tưởng tiếp theo từ những người muốn giúp đỡ ấy.






