Ngày cưới của con quái vật—cái ngày mà cái chết đã phủ bóng lên nỗi hy vọng mong manh. Dưới ánh lửa đổ từ những ngọn đuốc, khi loài người nhìn thấy khuôn mặt từng khiến họ hoảng sợ, sự phẫn uất đã bùng lên thành một cơn cuồng nộ. Những tiếng la hét vang trời, những viên đá và cây gậy vũ phụ vụ như mưa. Họ xé tan áo cưới màu trắng vấy bùn và máu, kéo xác thể hạ lưu giữa bùn lầy và tro tàn. Thân xác không còn sức sống của chàng rể nằm đó, như một lời cảnh tỉnh tang thương cho ước mơ yêu thương.
Nhưng trong cơn bão đó, có một bóng người nhỏ bé, mảnh mai, đã trốn thoát. Cô dâu—nàng công chúa của cõi chết—lần theo bóng tối về một nơi ẩn náu cũ kỹ, nơi chỉ còn đổ nát và ký ức. Trong những căn phòng trống rỗng, nước mắt lẫn bụi bặm trên gương mặt tái mét. Không còn tiếng khóc nức nở, chỉ còn một quyết tâm như bàn thạch trong tim: Báo thù. Không phải vì tình yêu đã mất, mà vì sự tàn bốc đã cướp đi tất cả—cả cơ hội để yêu, để sống, để được chấp nhận.
Nàng bắt đầu việc của mình với đôi bàn tay run rẩy nhưng kiên cố. Tìm kiếm, thu thập, lục lạo qua những mảnh vỡ của một thứ đã bị phá hoại. Đêm đêm, dưới ánh trăng lạnh lẽo qua ô cửa sổ vỡ, nàng làm việc với sự tỉ mỉ điên loạn. Dùng những mảnh vải còn sót lại từ áo cưới, gói những mảnh xương tan nát, khâu nối từng thớ thịt đã thối rữa. Đó không phải là một nghi lễ yêu đương, mà là một tuồng kịch ma quái, một sự hồi sinh trả thù. Khi tim máu đỏ lên thật đông, nâng lên từ cái xác đã tê liệt, và nàng thì thầm những lời thần chú không người hiểu—một lời nguyền chứa đầy niềm đau và sự điên cuồng.
Và rồi nó tỉnh lại. Không phải người chồng yêu thương, mà là bản thể nguyên thủy của sự ghê tởm và uất ức. Đôi mắt trũng sâu như hố đen nhen lên ngọn lửa điên dại. Nó đứng dậy, rên rỉ một âm thanh tách rời khỏi linh hồn con người. Nàng—cô dâu của quái vật—ôm lấy cánh tay xương xẩu, mỉm cười với nước mắt khô cằn trên gò má. Đi, nàng nói. Đi và làm cho họ phải trả giá.
Đêm đầu tiên của sự trả thù bắt đầu. Dưới ánh trăng, một bóng người đàn bà khóe mắt lạnh lùng dẫn đầu một thân hình cao lớn đổ máu, đi qua những con đường mà họ đã từng cười đùa. Mỗi bước chân đều để lại dấu vết. Không phải chỉ là máu của kẻ bị giết—mà còn là máu của quá khứ, máu của những giấc mơ tan vỡ, máu của một tình yêu xa lạ bị giết ngay trong ngày cưới. Dấu vết ấy không bao giờ phai, như một lời thì thầm đằng sau mỗi tiếng kêu cứu: Hãy nhớ, các ngươi đã giết chết một quái vật. Và giờ đây, các ngươi phải đối mặt với cô dâu của hắn.







