Chẳng ai dám tin vào mắt mình, nhưng tiếng rống nghẹn ngào vang lên từ rừng núi đêm đó không phải gió hay loài dơi nào quen thuộc. Đó là âm thanh nguyên thủy, kinh hoàng, khiến những người ngư dân sống ven đảo Caribe hàng chục năm cũng phải rùng mình. Họ bảo nhau, sau khi có tiếng nổ ầm dưới đáy biển vài hôm trước, mặt nước sôi sục, rồi là những bóng lớn lờ mờ lội vào bãi cát.
Ban đầu ai cũng nghĩ chỉ là cá voi hay sinh vật biển kỳ lạ. Cho đến khi có người chạy trốn về thôn, mặt tái mét, tay chỉ về phía núi, lắp bắp: Khủng long! Đúng là Khủng long! Tôi thấy bốn chân, lưng cong, cái đuôi dài quét đất, mắt đỏ rực như than hồng! Tin đồn lan nhanh như cỏ dại bão. Những vệt chân khổng lồ, in sâu trên bùn, dài gấp đôi người lớn, xuất hiện gần các khu nghỉ mát vắng vẻ. Tiếng gầm ban đêm khiến đàn chó hoảng loạn sủa mõm, đàn gà trong chuồng ưa loạn cánh.
Chính quyền địa phương vội phong tỏa một vài bãi biển và lối rừng gần khu vực được cho là hiện trường. Nhưng họ không dám gọi tên chúng là gì, chỉ dùng cụm từ sinh vật tiền sử bất thường. Người dân thì gọi thẳng ra: Khủng long! Họ bảo, sau vụ nổ dưới biển, có thể là một cái gì đó đã thức giấy từ vùng đất chôn vĩnh cửu dưới lớp bùn và vỏ đá, rồi bò lên. Không ai dám ra ngoài sau hoàng hôn. Các thuyền đánh cá chỉ cập bến ban ngày, nhưng giờ cũng thận trọng nhìn chằm chằm mặt biển, lo lằng bất chợt một mồm rộng háu, trùm lên cả gọng kèo.
Khủng long ấy vẫn đâu đó trong rừng, trong những tầng sương mù sớm. Chúng chưa tấn công trực tiếp thôn làng lớn, nhưng tiếng gầm, những tiếng động khiến cây cối gãy gẫy, và những vệt máu tươi trên cỏ đã đủ biến cả hòn đảo yên bình thành một nơi căng thẳng như dây đàn. Không ai biết chúng sống chia sẻ thế giới này một cách hòa bình hay chỉ là kẻ săn mồi đang thử sức. Điều chắc chắn là: sau vụ nổ dưới đáy biển, một cửa ải thời gian đã mở, và từ đó, Khủng long! đã trở về thế giới của con người. Và chúng vẫn còn ở đó, ở nơi nào đó trong bóng tối rậm rạp, chờ đợi.







