Cố lên nào, Nakamura!
Buổi sáng nào cũng vậy, từ cửa sổ lớp học, ánh mắt của Nakamura lập tức tìm về chiếc bàn phía trước, nơi Hirose đang cúi đầu nghiêm túc đọc sách. Cái cách cậu ta nhấn mạnh từng câu, đôi lúc khẽ cau mày suy ngẫm, khiến Nakamura thấy lòng mình se lại một cách kỳ lạ. Cậu thầm thương trộm nhớ, một tình cảm im lặng và bất lực kéo dài suốt cả năm học. Họ ở cách nhau không xa, chỉ vài bước chân trong cùng một không gian học tập, nhưng khoảng cách trong cuộc sống thì vô cùng xa xăm – một bên là sự hiện diện của Hirose, một bên là sự vắng mặt hoàn toàn của chính cậu.
Mỗi lần chạm mặt trong hành lang, tim Nakamura lại đập thình thịch. Cậu muốn hét lên: “Cố lên nào, Nakamura!”, nhưng cổ họng lại khô rát, đôi chân như明天 vững. Thay vào đó, cậu chỉ biết cúi mặt nhanh, bước vội qua, để lại phía sau một bóng lưng cô độc và một ánh nhìn nuối tiếc mà Hirose chắc chắn không hề hay biết. Trong đầu cậu, hàng ngàn bản kịch ngắn diễn ra rồi tàn: “Lần sau… lần sau chắc chắn mình sẽ bước tới, mở lời.” Nhưng “lần sau” cứ trôi qua như cát, không chút dấu hiệu.
Cố lên nào, Nakamura! – Khẩu hiệu tự nhủ ấy trở thành bản nhạc lặp đi lặp lại trong từng đêm, khi cậu ngồi một mình trước bàn học, mắt dán vào những trang sách trống rỗng. Cậu thử tập nói trước gương: “Xin chào… Chào buổi sáng… Hôm nay trời đẹp nhỉ?”. Giọng cậu ran rát, nghe thật ngốc nghếch. Rồi lại thở dài, gục đầu xuống bàn. Liệu một câu “Xin chào” đơn sơ, vụng về, có đủ sức sánh qua được bức tường im lặng ấy không? Liệu nó có bị cho là phiền phức, hay thậm chí… tệ hại?
Sự kiện nhỏ nhất cũng trở thành thử thách. Lần đó, quên mất đồ dùng học tập, cậu phải đi qua lớp Hirose để mượn bút từ ngồi cạnh cửa. Đi ngang qua chiếc bánh quen thuộc, cậu thấy Hirose đang vặn mình với một bài toán khó, bút chì đang lơ lửng trên trang giấy. Cố lên nào, Nakamura! Con tim đập như trống. Cậu dừng lại, cố tỏ ra tự nhiên. “Ê… e-hem. Cho mình mượn bút… ạ.” – câu nói vang lên khẽ và run. Hirose ngẩng đầu, đôi mắt tò mò, rồi mỉm cười gật đầu, đưa cho cậu chiếc bút chì. Một sự kết nóa cực kỳ nhỏ bé, kéo dài chưa đầy mười giây, nhưng Nakamura cảm thấy như vừa vượt qua một chặng núi. Mùi gỗ từ chiếc bút, nụ cười nhẹ của Hirose, cái gật đầu chân thành… tất cả những chi tiết ấy được cậu cất giữ cẩn thận, như kho báu.
Nhưng rồi, sau cái chạm trán ngắn ngủi ấy, là sự trở lại với kiếp “vô hình”. Cậu vẫn chỉ là một bóng ma trong mắt Hirose. Đôi khi, Nakamura tự hỏi liệu mình có đang mãi mãi bị mắc kẹt trong vai trò người yêu lặng lẽ, xa cách. Có phải sự can đảm của cậu quá non nớt, quá… vụng về? Nhưng rồi, những lần đó lại trở thành thanh củi đốt vào ngọn lửa khao khát bên trong. Mỗi lần nhìn thấy Hirose cười với người khác, gần như cậu lại nghe thấy tiếng thầm thì: Cố lên nào, Nakamura! – không phải để so sánh, mà để nhắc nhở rằng, tình cảm đích thực đôi khi cần một cú hích mạnh mẽ, một mạo hiểm điên rồ.
Đó là hành trình không đường lui. Một câu chuyện về một cậu học sinh nhỏ bé, với một ước mơ to lớn bất chấp sự nhút nhát. Và câu hỏi vẫn hồi vang: Liệu cái “lần sau” mãi không đến ấy, rốt cuộc có phải là ngày hôm nay? Bởi thực ra, “cố lên” không phải là một trạng thái hoàn hảo, mà là hành động đứng lên dù run rẩy. Dù chỉ là một lời chào, dù đối mặt với nguy cơ bị từ chối hay lạ lẫm. Cố lên nào, Nakamura! – vì tình bạn, hay một tình cảm đẹp đẽ hơn, đôi khi chỉ bắt đầu từ một bước chân run rẩy tiến về phía ánh mặt trời mà cậu đã mãi mơ ước.





