Phim Nhất Nhân Chi Hạ (Phần 6) Vietsub - HD

Yi Ren Zhi Xia 6, The Outcast Season 6, Hitori no Shita: The Outcast 6rd Season

Xem phim mới Phim Nhất Nhân Chi Hạ (Phần 6) Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Nhất Nhân Chi Hạ (Phần 6) Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Nhất Nhân Chi Hạ (Phần 6) Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

22 phút/tập

Đang phát: Tập 24

Tập mới nhất: 242322

Quốc gia: Nhật BảnTrung Quốc

Thể loại: Giả Tưởng, Hành Động, Hoạt Hình, Khoa Học Viễn Tưởng, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Nhất Nhân Chi Hạ (Phần 6)
---

Sau âm thầm rời khỏi Biến Du Thôn, nơi những mảnh đời như Bảo Bảo vẫn đang đấu tranh vì tương lai, Trương Sở Lam không vội trở về. Ánh mắt anh cứ hướng về phía bắc, nơi Lục Cẩn đang trú ẩn. Tiếng thở dài của Phùng Bảo Bảo về thân phận mờ nhạt của mình cứ vang vọng bên tai, nhắc nhở anh về lời hứa: phải tìm ra sự thật, dù nó gai góc đến đâu. Vì em, Bảo Bảo... - anh thì thầm, quyết không cho phép cô phải cô đơn trong bí mật.

Sơn trang của Lục Cẩn ẩn mình trong sương sớm, như một cõi tách biệt với thế giới hỗn loạn bên ngoài. Trương Sở Lam tiến vào chỉ với sự thăm dò. Không khí trong trang tĩnh lặng đến lạ, khác hẳn sự náo động khi anh lần đến đây trước đó. Chỉ có tiếng lá xào xạc, tiếng chim ríu rít vang lên. Lục Cẩn chờ anh ở trong thư phòng, ánh mắt sắc sảo nhưng không có gì thay đổi.

Lão Lục, ta cần danh sách Tam Thập Lục Tặc. - Trương Sở Lam đi thẳng vào vấn đề, giọng bình tĩnh như mặt hồ thu. - Cố sự ở Biến Du Thôn chưa dứt, tình hình bên ngoài càng phức tạp. Ta không để bọn chúng động vào bất cứ thứ gì liên quan đến Vô Căn Sinh.

Lục Cẩn nhìn Trương Sở Lam thật lâu, những nếp nhăn trên trán hằn sâu. Ngươi coi trọng tên tuổi Vô Căn Sinh đến thế sao? - ông hỏi, giọng trầm như núi đá. Đó chỉ là kẻ đã chết.

Chết rồi nhưng di vật còn sống! - Trương Sở Lam đáp dứt khoát. Di vật có thể tạo ra di sản, hoặc hủy diệt. Lục tiền bối hẳn hiểu rõ điều đó. Anh nói đến những lời ông từng nhắc về trọng trách của người nắm giữ di sản.

Cuối cùng, Lục Cẩn thở dài. Ông rút từ trong ống tay áo một cuốn trục nhỏ bằng da thuộc sờn cũ, gập ghềnh như đã trải qua bao thăng trầm. Đây rồi. - ông đưa cho Trương Sở Lam, ngón tay điểm mạnh vào bìa trục. - Mỗi cái tên, mỗi sự kiện đều là mảnh ghép trong cỗ máy giết chóc được gọi là 'Tề Gia' cộng tác. Chúng thờ cúng sức mạnh của Vô Căn Sinh, nhưng hóa ra lại sợ hãi di sản của ngài ta đến mức muốn tiêu diệt tất cả manh mối.

Khi Trương Sở Lam xem danh sách, một chi tiết khiến anh đứng hình: tên của một kẻ đứng đầu nhánh phía Bắc, người từng xuất hiện trong vụ bắt cóc Kim Phượng. Lục Cẩn nhìn anh, ngón tay gõ nhẹ lên bàn. Việc Kim Phượng bị bắt không đơn giản như ngươi nghĩ, thiếu hiệp. Thực chất, đó là âm mưu gài bẫy để giết người hội kín 'Thạch Sơn Ngự Phòng Quân'. Chúng muốn thanh trừng những ai còn giữ bí mật về Vô Căn Sinh, và coi Kim Phượng là mồi... Nhưng bất ngờ thay, ngươi lại can thiệp làm hỏng kế hoạch.

Trương Sở Lam nhắm mắt lại, cơn tức giận dâng lên. Lẽ ra anh không nên đưa Kim Phượng vào cuộc! Nhưng giờ không phải lúc để nuối tiếc. Anh cảm thấy gánh nặng trên vai ngày càng lớn. Hệ thống Tề Gia bí ẩn, âm mưu hủy diệt di sản của Vô Căn Sinh, và những kẻ nhắm vào Bảo Bảo... tất cả cứ đan xen thành một mớ dây rợn ngợp.

Tại sao không sớm nói? - anh hỏi Lục Cẩn, nhưng giọng đã bớt gay gắt.

Thời điểm chưa đến, thiếu hiệp. - Lục Cẩn đáp, ánh nhìn sâu thẳm. Càng sớm, càng chết.

Trương Sở Lam cất trục danh sách vào lòng áo. Hắn nhìn thoáng về hướng đông bắc, nơi những dãy núi Tần Lĩnh hùng vĩ che khuất chân trời. Vậy di vật của Vô Căn Sinh thật sự ở Nhị Thập Tứ Cốc?

Lục Cẩn gật đầu, không nói gì thêm. Anh biết sự thật đằng sau cái gật đầu đó: Nhị Thập Tứ Cốc không chỉ là địa điểm, mà là một cái bẫy chờ sẵn, được đặt bởi chính những kẻ săn lùng di vật. Đó là nơi dành cho những kẻ liều lĩnh hoặc những kế bất khả chiến bại.

Trương Sở Lam quay người ra cửa, dáng người cao ráo vững chãi nhưng trong ánh mắt anh, cả thế giới dường như thu lại thành một con đường duy nhất: con đường mờ nhạt, nguy hiểm nhưng không thể rút lui. Anh tới gặp Bảo Bảo. Cơn gió núi lạnh lẽo ùa vào mặt khi cả hai lẫm chẫm bước chân ra khỏi làng, tiến về phía chân trời Tần Lĩnh. Từng bước chân giẫm lên đất khô cứng, vang lên như tiếng trống báo hiệu một cuộc phiêu lưu không hồi kết. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ mặt núi, như một lời nhắc nhở về cái nóng và sự cháy bỏng của nguy hiểm phía trước. Họ không biết điều gì chờ đợi, chỉ biết rằng thế giới rộng lớn, mà một mình hạ bước chân vào cuộc chơi tử thần ấy. Thế giới rộng lớn, nhất nhân hạ. Họ đã là kẻ bước vào cuộc chơi. Không lùi bước, không hối hận.

Thu gọn...