Akira Fudo đang ngồi bẻ gãy từng chiếc đũa tre trong quán ăn nhanh vắng khách, chờ Ryo Asuka—người bạn thân duy nhất của cậu suốt từ thuở nhỏ—như đã hẹn. Ba ngày rồi cậu không thấy Ryo đâu, điện thoại cũng không bắt máy, nên khi cánh cửa quán bị đẩy bật tung ra, để lộ một Ryo tóc tai bù xù, áo sơ mi trắng vấy máu ở gấu, mắt trũng sâu đầy vẻ hoảng loạn, Akira suýt đánh rơi cả khay cơm trên tay.
Ryo không chào hỏi, cũng không ngồi xuống, chỉ nắm chặt vai áo Akira đến mức đốt ngón tay trắng bệch, giọng run rẩy: Quỷ Dữ Thức Giấc, Akira. Không phải chuyện đùa, không phải truyền thuyết dân gian, là thật sự đang trỗi dậy để cướp lại thế giới từ tay loài người đấy.
Cậu kể vội vàng về cuốn sổ da cũ kỹ bố cậu—giáo sư khảo cổ lừng danh mới mất cách đây một tuần—để lại, về chuyến đi lên ngọn núi hoang phía bắc, về xác bố cậu nằm gục bên cạnh hố sâu dẫn xuống hang động chứa hàng ngàn con quỷ đang ngủ say từ thời thượng cổ. Chúng đang tỉnh dậy, Akira. Chính mắt tớ thấy một con quỷ mổ xẻ ba người thợ săn, mặc lấy da thịt họ rồi đi thẳng vào thị trấn gần đó. Chính phủ gọi là thảm sát do khủng bố, gọi là dịch bệnh tâm thần, không ai biết chuyện gì đang xảy ra. Ryo ngồi sụp xuống ghế, đầu gục vào tay, giọng nghẹn lại: Nhân loại hoàn toàn vô vọng trước chúng, Akira. Súng đạn không xuyên thủng da thịt quỷ, bom đạn cũng không làm chúng bị thương, con người thì quá bận rộn với những tranh chấp nhỏ nhặt, với tiền bạc, với cái tôi, chẳng ai để ý đến dấu hiệu sắp diệt vong.
Akira nghe xong chỉ biết câm lặng, tay siết chặt mép bàn. Cậu vốn là đứa con trai hiền lành, suốt ngày bị bắt nạt ở trường, chỉ có Ryo là người luôn đứng ra bảo vệ cậu, dạy cậu cách tự vệ, chia sẻ cho cậu từng gói kẹo, từng chiếc áo cũ. Nên dù câu chuyện nghe hoang đường đến đâu, cậu cũng tin Ryo.
Và rồi Ryo đưa ra đề nghị: Bố cậu đã tìm ra một nghi lễ cổ, cho phép con người hợp nhất với một con quỷ, giữ lại linh hồn người, lấy được toàn bộ sức mạnh quỷ. Tớ không thể làm điều này một mình, Akira. Tớ cần cậu—người duy nhất mà tớ biết, dù mang sức mạnh ác quỷ tàn bạo nhất, cũng sẽ không đánh mất lòng nhân từ vốn có. Ryo ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào cậu: Cậu sẽ trở thành vũ khí duy nhất chống lại bọn chúng.
Quá trình hợp nhất diễn ra ở ngôi đền bỏ hoang trên đỉnh núi, nơi con quỷ mạnh nhất mang tên Amon đã ngủ say suốt hàng vạn năm. Akira nhớ rõ từng giây phút đau đớn tột độ: xương cậu gãy rồi tự liền lại, da thịt cậu rách toạc ra để nhường chỗ cho lớp vảy đen cứng như thép, đôi cánh rộng lớn xé toạc lưng cậu vươn ra, móng vuốt sắc lẹm mọc ra từ đầu ngón tay. Tâm trí cậu bị ngập chìm trong những ký ức của Amon: hàng ngàn năm tàn sát con người, chinh phục những đồng loại quỷ khác, sự đói khát lạnh lẽo, vô cảm của loài ác quỷ. Cậu suýt nữa đã bị nuốt chửng, suýt nữa đã quên mất mình là Akira Fudo—cho đến khi cậu nghe thấy tiếng Ryo hét lên tên mình, nhớ lại cái ngày Ryo đánh lại cả bọn bắt nạt chỉ để bảo vệ cậu, nhớ lại cái ô Ryo chia sẻ cho cậu dưới cơn mưa tầm tã năm lớp 8, nhớ lại hơi ấm từ bàn tay Ryo nắm lấy tay cậu mỗi khi cậu sợ hãi. Lòng nhân hậu của con người ấy, chính là chiếc neo giữ cậu lại.
Khi Akira mở mắt ra, cậu đã hoàn toàn thay đổi: chiếc sừng đen uốn cong mọc ra từ trán, đôi cánh da rộng lớn vươn dài sau lưng, móng vuốt sắc lẹm chạm vào sàn đá tạo ra tiếng ken két. Nhưng đôi mắt cậu vẫn là đôi mắt nâu hiền lành của Akira xưa nay, vẫn mang theo sự thương cảm với thế giới. Ryo nhìn cậu, run rẩy nhưng đầy hy vọng: Cậu làm được rồi, Akira. Cậu là Devilman—sinh vật mang sức mạnh khủng khiếp của ác quỷ, nhưng vẫn giữ trọn trái tim nhân hậu của con người.
Lúc đó, từ chân núi vẳng lên tiếng hét thất thanh, khói đen bốc lên từ phía thị trấn nhỏ. Akira vỗ cánh, ngọn gió mang theo mùi lưu huỳnh bao quanh cậu—cậu đã sẵn sàng.







