Phim Nhân Gian Kinh Hồng Khách - FHD

Xem phim mới Phim Nhân Gian Kinh Hồng Khách - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Nhân Gian Kinh Hồng Khách - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Nhân Gian Kinh Hồng Khách - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

33 phút/tập

Đang phát: Tập 2

Tập mới nhất: 21

Quốc gia: Trung Quốc

Thể loại: Chưa phân loại

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Mở đầu câu chuyện Nhân Gian Kinh Hồng Khách đưa người đọc thẳng đến pháo đài biên ải Thiên Lang Quan, nơi gió cát thổi suốt bốn mùa, là tấm khiên thép giữ yên bờ cõi phương Bắc suốt mười năm qua. Trấn thủ nơi đây là Tiêu Trì, vị tướng trẻ được dân chúng và binh sĩ gọi là "Bạch Mã Quân Thần" – vừa bước sang tuổi ba mươi đã chưa từng thua một trận nào, cưỡi ngựa bạch mặc giáp trắng, đi đến đâu uy danh đi đến đó.

Hôm ấy là đám cưới của Lý Thắng, một tiểu hiệu úy từng liều mạng cứu Tiêu Trì trong một trận tập kích nhỏ hai năm trước. Tiêu Trì tới dự để tỏ ý coi trọng thuộc hạ, ngồi bàn chủ tọa, xung quanh là tiếng suona hò hét, mùi thịt cừu nướng rắc thì là nức mũi, rượu sữa ngựa ấm ngọt được rót đầy chén đồng. Hắn không ngờ cái cốc rượu do em trai Lý Thắng đưa tặng lại có pha bột thuốc không màu không mùi. Đến chén thứ ba, đầu bắt đầu quay cuồng, chân tay như có tơ đeo, hắn mới nhận ra mình bị trúng kế. Gắng gượng bám vào cột trúc để không ngã, tầm mắt mờ đi thì thấy tân nương đội khăn đỏ, bước chân nhịp nhàng nhưng hơi run, theo sau là bà mối và hai thị nữ.

Tiếng reo hò át đi tiếng thì thầm của thị nữ nhỏ nấp sau bình phong: "Tiểu thư không muốn lấy đâu, nhà họ Lý dọa nếu không chịu làm dâu thì ngày mai Khương cô nương sẽ bị xử chém tội tham ô lương quân!" Tiêu Trì vốn là người nắm toàn bộ账册 lương thảo biên ải, nghe vậy lông mày nhíu chặt. Đúng lúc chủ hôn hô to "phu thê bái đường", hắn lảo đảo bước lên, đập mạnh tay xuống bàn gỗ, chén đồng nhảy lên lng đính: "Dừng lại!"

Cả sảnh cưới bỗng yên tĩnh. Hắn chỉ tay vào Lý Thắng, giọng khàn đặc dù còn mơ màng vì thuốc: "Lý Thắng, ngươi bị cách chức tiểu hiệu úy, lập tức rời khỏi đây." Lý Thắng mặt xám như tro, định phản bác thì lính hộ vệ của Tiêu Trì đã áp giải ra ngoài. Hắn giải tán hết khách khứa, chỉ giữ lại tân nương, thị nữ và hai thuộc hạ tin cậy.

Ngồi lên ghế chủ, đầu đau như búa bổ, hắn phẩy tay bảo thị nữ đỡ tân nương lại gần. Ngón tay hơi run (do thuốc, chưa phải do bệnh cũ) đưa lên nhấc tấm khăn đỏ. Ánh nến lọt vào, đầu tiên hắn thấy nốt ruồi nhỏ dưới má trái cô gái – đúng cái nốt ruồi hắn đã nhớ mười năm qua. Năm ấy hắn mười sáu tuổi, là lính mới thua trận ở Hắc Phong Lĩnh, toàn bộ tiểu đội tử trận, chân bị thương, gượng gạo leo lên mép vực định nhảy xuống tự sát. Một cô bé mặc áo bông vá vài chạy tới, nắm chặt tay hắn, đưa nửa miếng bánh ngô còn ấm: "Đừng nhảy, bố cháu nói còn sống là còn hy vọng." Nghe tiếng lính tuần tra tới, cô bé chạy mất, để lại miếng bánh cứu mạng hắn. Hắn đi bộ ba ngày mới về được pháo đài, suốt mười năm qua chưa từng quên gương mặt ấy.

Nhưng hắn là Bạch Mã Quân Thần, là người ngàn cân treo sợi tóc, không thể để lộ chút cảm xúc nào. Hắn hạ khăn đỏ xuống, giọng lạnh như băng: "Tên? Thân phận? Vì sao đồng ý cưới Lý Thắng?" Cô gái đứng thẳng, giọng rõ ràng không run: "Hàn Vân Linh, con gái của ông Hàn làm nghề trồng thuốc ở thôn Hội Ninh. Tôi lấy ông ta để cứu bạn thân Khương Vãn Ngọc, cô ấy bị bọn huyện lệnh Lý Huy vu cho tội biển thủ lương quân, nếu tôi không chịu kết hôn thì cô ấy sẽ bị xử chém."

Tiêu Trì cử thuộc hạ Trương Hổ điều tra ngay trong đêm. Kết quả đúng như lời Hàn Vân Linh nói: Lý Huy, huyện lệnh vùng biên, suốt ba năm qua gian lận 30% lương thảo gửi ra biên ải, Khương Vãn Ngọc làm thư lại phát hiện sổ sách sai lệch nên bị vu oan. Hắn không chỉ thả Khương Vãn Ngọc, bắt giam Lý Huy, mà còn tịch thu toàn bộ gia sản nhà họ Lý, bù đắp vào kho lương thất thoát. Xong xuôi, hắn đưa cho Hàn Vân Linh một túi bạc lớn, bảo cô có thể về nhà, cuộc hôn nhân này coi như chưa từng xảy ra, không ai được làm phiền cô nữa.

Hàn Vân Linh nhận bạc, cúi chào rồi rời pháo đài. Đi được ba dặm, cô dừng lại, nhìn túi bạc trong tay, rồi quay đầu quay lại. Lính gác chặn lại, cô nói cứng: "Tôi đến tìm Tiêu đại tướng quân, có chuyện cấp báo." Cô đẩy cửa sầm sập vào thư phòng của hắn, lúc ấy Tiêu Trì đang nằm nghỉ trên trường kỷ, vừa ho vào khăn tay lụa, thấy cô vào vội giấu khăn tay đi, nhưng vết máu loang trên góc khăn đã lọt vào mắt cô.

Cô ném một gói thuốc khô lên bàn: "Tôi không muốn mang ơn ai. Ông cứu bạn tôi, tôi sẽ chữa bệnh cho ông." Tiêu Trì sững sờ. Bệnh của hắn là bí mật quân cơ tối cao – ba năm trước trúng tên tẩm độc của man tộc, chất độc chậm ăn dần nội tạng, ngự y nói hắn nhiều nhất chỉ sống được một năm nữa, nếu tin này lộ ra, man tộc sẽ lập tức tấn công Thiên Lang Quan. "Cô nói bậy gì thế, ta không có bệnh." Hắn lão luyện phủ nhận, nhưng ngón tay gấu gấp khăn lại vô thức run nhẹ.

Hàn Vân Linh cười, chỉ vào cổ tay hắn lộ ra từ tay áo, mạch đập hiện màu xanh nhạt dưới da: "Cha tôi là người làm thuốc cả đời, thứ độc Quy Tế này tôi còn nhìn không ra sao? Nếu không chữa sớm, nửa năm nữa ông sẽ ngã bệnh ngay trên chiến trường." Cô đứng thẳng, ánh mắt sắc bén nhìn hắn: "Tôi không cần ông báo đáp, chỉ không muốn lấy oán trả ân. Tôi có thể chữa khỏi, nhưng ông phải để tôi ở lại pháo đài."

Bên ngoài, gió biên ải lại thổi rít qua các đợi rào, ngựa bạch của Tiêu Trì hí vang ngoài sân. Đây mới chỉ là khởi đầu của những rắc rối nơi biên địa, giữa vị tướng giấu bệnh và cô gái có kỳ ấm ẩn giấu, những mối nợ cũ và nguy hiểm mới bắt đầu kéo đến, như cái tên Nhân Gian Kinh Hồng Khách đã gợi ý: chốn nhân gian này, ai rồi cũng là khách trạm, chỉ có những món nợ ân tình là mãi không tan.

Thu gọn...