Gió biển tháng 10 mang vị mặn chát thổi rạt vào má Hayato khi anh đứng trước tấm biển hiệu sơn màu xanh ngọc bong tróc, dòng chữ Quán Cà Phê Nữ Thần nứt nẻ ở góc chữ Thần, khung sắt treo lệch hẳn sang một bên, cứ mỗi lần sóng vỗ lại kêu ken két. Anh chỉnh lại cái cà vạt còn đeo nguyên từ lúc xuống xe khách, tặc lưỡi: Tưởng bà ngoại để lại cái biệt thự biển cho mình, ai ngờ là cái quán cũ nát 40 năm tuổi không ra tiền còn nhiều nợ.
Luật sư gửi thư cách đây một tuần bảo anh là người thừa kế duy nhất của bà. Hayato 25 tuổi, làm kỹ sư kiến trúc junior ở Sài Gòn, tháng lương 12 triệu trừ hết tiền trọ tiền ăn còn nợ 30 triệu thẻ tín dụng. Anh đã liên hệ sẵn với một ông chủ đầu tư muốn đập Quán Cà Phê Nữ Thần xây cửa hàng tiện lợi ven biển, trả trước 500 triệu – đủ anh trả hết nợ rồi dọn về thành phố làm lại từ đầu. Hôm nay anh mang thước tới đo đạc, chụp ảnh gửi cho ông chủ, định xong xuôi thì tuần sau ký hợp đồng luôn.
Cửa quán khóa không chặt, anh đẩy nhẹ đã mở. Bụi bay mù khi anh bước vào, mặt bàn gỗ phủ đầy bụi, máy pha cà phê Saeco đời 1998 để góc quán có mảnh giấy dán băng keo nhỏm nhẻm: Hỏng thì gọi Mai, số 090xxxxxxx – chữ viết nguệch ngoạc đúng kiểu bà ngoại anh. Anh đang rút điện thoại ra chụp ảnh sàn nhà, bỗng nghe tiếng cười đùa vọng từ phòng kho phía sau.
Đẩy cửa phòng kho ra, 5 cô gái đang ngồi trên thùng giấy cũ, tay cầm bánh bao nhân thịt bà ngoại hay làm, mỗi người một dáng vẻ: đứa tóc xoăn mang giày trượt, đứa mặc hoodie oversize đeo kính cận, đứa da ngăm đang bóc ốc hương, đứa tóc búi cao cầm sổ sách, đứa nhỏ nhất đeo túi vải đựng hoa dại. Thấy Hayato, cả đám đứng bật dậy, bánh bao rơi lăn lóc dưới sàn.
Mày là cháu bà chủ à? Cô gái tóc xoăn (sau này anh biết tên Mai) hét lên, giày trượt đạp sàn gỗ kẽo kẹt. Nghe nói mày định bán Quán Cà Phê Nữ Thần hả?
Hayato gật, nói ngắn gọn về vụ bán đất. Chưa kịp nói hết câu, cả đám đã ùa tới vây quanh anh, nói qua nói lại làm anh nhức đầu:
- Bà ngoại hứa cho tớ làm quản lý khi tốt nghiệp khoa nghệ thuật đấy! Mai gào, tay chỉ vào tấm biển latte art treo trên tường.
- Tớ làm kế toán cho quán 3 năm nay, không có quán này tớ lấy đâu ra chỗ gặp học trò dạy thêm? An, cô gái mặc hoodie, giọng nhỏ nhưng dứt khoát.
- Bố mẹ tớ cưới nhau ở đây 30 năm trước, bà chủ cho miễn phí vì hai người không có tiền! Chi, cô gái da ngăm, tôm càng xanh trên tay bóp rắc rắc.
- Tớ sắp thi xong đại học, bà nói cho tớ làm full-time để đi học nấu ăn ở Sài Gòn mà! Trang, cô tóc búi, giơ cuốn sổ ghi chép order khách từ năm 2021.
- Tớ bán hoa trước cửa quán từ hồi bị bố mẹ đuổi đi, bà cho tớ ở nhờ gác xép phía trên nữa… Nhi, cô nhỏ nhất, mắt đã đỏ hoe.
Cả đám quỳ xuống, không phải cầu xin nhi nhảo kiểu phim ảnh, mà mỗi người rút ra một thứ chứng minh: Mai rút ra tấm chứng nhận latte art giải ba tỉnh, An rút ra tờ kê khai thuế năm ngoái của quán (dù chỉ lãi 2 triệu nhưng là thu nhập hợp pháp), Chi rút ra tấm ảnh cưới bố mẹ cô chụp trước cửa Quán Cà Phê Nữ Thần năm 1994, Trang rút ra giấy báo nhập học khoa khách sạn, Nhi rút ra hộp giày đựng đầy thư cảm ơn khách gửi cho bà ngoại – có cả thư người ta viết khi thất tình, khi trượt đại học, khi ly hôn, đều nói cảm ơn bà chủ cho họ chỗ ngồi uống cà phê miễn phí, nghe họ than vãn.
Hayato nhìn đống giấy tờ lộn xộn dưới chân, rồi nhìn 5 cô gái đang nhìn anh với ánh mắt van nài, nhớ lại lời bà ngoại viết trong di chúc: Quán Cà Phê Nữ Thần không phải tài sản, là nơi về của những người không có nơi về. Cháu giữ quán, không phải để kiếm tiền, là để giữ chút ấm áp của bà lại. Anh thở dài, vò rối tóc: Được, giữ quán. Nhưng 3 tháng thôi, hết mùa du lịch tao bán luôn. Các bà phải tự vận hành, tao không bỏ ra một đồng nào sửa chữa, tiền lời chia đều, ai làm biếng thì cút ngay.
Mấy cô gái reo hò, Mai nhảy bổ tới ôm cổ anh làm anh suýt ngã, Chi hứa sẽ mang hải sản tươi sống mỗi sáng, Trang nói sẽ dọn dẹp mỗi tối, An bảo sẽ làm sổ sách mới, Nhi chạy ra ngoài thay bình hoa cũ bằng hoa dại mới hái. Hayato đứng đó, nhìn bọn họ bận rộn dọn dẹp, sửa lại cái máy pha cà phê hỏng, phía xa biển vẫn vỗ rạt rào.
Anh vốn quen cuộc sống 8 giờ đến 6 giờ, báo cáo excel, email công việc, giờ phải đối mặt với đám phụ nữ ngang ngược: Mai cứ tự ý thêm món cà phê trứng vào menu không báo, Chi hay mắng khách du lịch vứt rác ra biển, An lắp đặt wifi miễn phí cho cả xóm không hỏi ý kiến, Trang hay đóng cửa quán sớm 1 tiếng để đi học, Nhi thì dắt cả chó hoang về quán nuôi. Anh mỗi ngày đều dọa sẽ bán quán ngay mai, nhưng cứ mỗi lần thấy khách quen bước vào, cười chào hỏi tên mình, thấy Mai vẽ latte art hình con mèo lên ly cà phê, thấy An để sẵn ly trà đá không đường cho anh vì biết anh hay đau đầu, anh lại nuốt lời dọa dẫm vào trong.
Câu hỏi vẫn treo lơ lửng: Anh chàng kỹ sư kiến trúc chỉ quen những con số máy móc ấy, rốt cuộc có thể quản lý nổi cái quán ven biển đầy kỷ niệm này, sống chung với 5 người phụ nữ ngang ngược, mỗi người một câu chuyện, một tính cách, mà không bán quán lấy tiền trốn về thành phố không?




