Mùa thứ 4 của 30 Rock (Phần 4) mở ra đúng lúc cú sốc lớn nhất đổ ập xuống đài NBC: tập đoàn cáp Kabletown bất ngờ thâu tóm toàn bộ công ty mẹ, kéo theo hàng loạt thay đổi chấn động khiến mọi thứ tại tòa soạn 30 Rock rối loạn như nồi hỗn độn. Không còn là cái đài truyền hình lề mề, đầy rẫy những quy tắc cũ kỹ mà Jack Donaghy từng dày công xây dựng, Kabletown mang đến một bộ quy tắc hoàn toàn xa lạ: cắt giảm ngân sách sản xuất TGS tới 40%, cấm mọi khoản chi phí vô lý như xe đưa đón riêng cho Tracy Jordan, hay quầy đồ ăn snack 24/7 cho phòng biên kịch. Thậm chí cả những cái tên chức danh cũng bị đổi lại theo kiểu doanh nghiệp cồng kềnh, khiến mấy đứa biên kịch trẻ cứ nhắc đến là cười khúc khích. Cả cậu page Kenneth Parcell trung thành cũng suy sụp hoàn toàn, ngày nào cũng đứng ở cổng đài phát tờ rơi kêu gọi mọi người bảo vệ NBC thuần túy, bị mấy nhân viên Kabletown đuổi đi như đuổi chim.
Jack, kẻ vốn là vua của mọi quy tắc, giờ phải đối mặt với cấp trên trực tiếp mới: Hank Hooper, CEO của Kabletown - một ông già kỹ tính, ghét mấy trò synergy (sự cộng hưởng) mà Jack vẫn tự hào là sáng chế của mình. Lúc đầu Jack cố gắng nhịn nhục, tối ngày chạy theo Hank để xin phê duyệt mấy cái ý tưởng điên rồ như lồng ghép quảng cáo lò vi sóng vào tiết mục hài kịch, hay cho Tracy làm host chương trình review đồ gia dụng, nhưng toàn bị Hank bác bỏ thẳng thừng. Có tập Jack còn phải mặc nguyên bộ vest đứng đợi Hank ở sảnh thang máy suốt 3 tiếng chỉ để xin thêm 5 phút gặp mặt, trái ngược hẳn với hình ảnh quyền lực thao túng mọi thứ ở các mùa trước. Anh cũng phải học cách thích nghi với văn hóa doanh nghiệp mới: không còn được tự ý chi tiền cho mấy dự án ngông cuồng, mà phải báo cáo từng đồng một, thậm chí bị cắt giảm cả ngân sách rượu whisky trong văn phòng, khiến anh ta phải lén giấu chai rượu trong ngăn kéo bàn làm việc như học sinh trốn giáo viên.
Bên kia hành lang, Liz Lemon lại đang vật lộn với cái gọi là cuộc sống bình thường mà cô tự đặt ra cho mình. Sau mấy năm lăn lộn với TGS, cô quyết định năm nay sẽ làm người bình thường: bỏ thói quen ăn phô mai que làm bữa sáng, uống 3 ly rượu vang mỗi tối trước khi ngủ, tham gia câu lạc bộ đọc sách, hẹn hò với một anh chàng giáo viên trung học hiền lành, thậm chí còn mua cả một cái lịch treo tường để ghi chú mấy việc không liên quan đến công việc. Nhưng mọi thứ đổ sông đổ biển ngay từ tuần đầu. Cô mang bản thảo kịch bản đến cả buổi hẹn hò đầu tiên, vô tình chữa lại câu thoại của anh chàng giáo viên khi anh ấy đang kể chuyện lớp học, rồi lại bỏ dở bữa tối giữa chừng vì nhận được tin Jenna đòi đốt cả phim trường nếu không được tặng một chiếc nhẫn kim cương to bằng quả trứng gà. Có lần cô cố gắng đi brunch với mấy người bạn ngoài đài, nhưng suốt 2 tiếng cô chỉ nói về việc làm sao để thuyết phục Kabletown không cắt giảm ngân sách trang phục cho Tracy, khiến mấy người bạn nhìn cô như nhìn người ngoài hành tinh. Liz dần nhận ra: bản thân cô đã quá quen với sự hỗn loạn của trường quay, cái gọi là bình thường với người khác lại là thứ khiến cô ngột ngạt đến mức nổi mẩn đỏ. Cô thử cố gắng sống không có TGS đúng 3 ngày, rồi lại lén lút quay lại đài lúc nửa đêm để sửa kịch bản, thú nhận với Jack rằng tôi không biết làm người bình thường, tôi chỉ biết làm người làm chương trình hài.
Sự mâu thuẫn giữa công việc và đời sống cá nhân vì thế càng lộ rõ. Với Jack, công việc giờ là cuộc chiến để giữ lại những gì anh xây dựng, nên anh dành toàn bộ thời gian để đấu đá với Kabletown, quên béng cả chuyện hẹn hò với người yêu mới, có lần còn bỏ lỡ bữa tối kỷ niệm 1 tháng vì phải giải quyết vụ Tracy bị kẹt trong cửa hàng bách hóa. Với Liz, cô càng cố gắng tách mình ra khỏi TGS, công việc càng kéo cô lại: Kabletown muốn thay TGS bằng một chương trình thực tế rẻ tiền, cô buộc phải ở lại đài đến tận nửa đêm để sửa kịch bản, hủy hết mấy kế hoạch bình thường đã lên lịch. Cả Tracy và Jenna cũng vậy, lúc đầu định tận dụng sự hỗn loạn để trục lợi, nhưng rồi cũng bị cuốn vào vòng xoáy thay đổi, Tracy lo sợ bị cắt hợp đồng nên bắt đầu đi học đọc sách, Jenna thì cố gắng đóng vai người phụ nữ bình thường để lấy lòng ban lãnh đạo mới, kết quả là gây ra hàng loạt trò hề khó đỡ. Cả tòa nhà 30 Rock như một cái lò xo bị nén chặt, mọi người đều đang cố gắng thích nghi với cái trật tự mới kỳ quặc, mà chẳng ai biết rốt cuộc mình đang chạy theo cái gì.







