Phim Hoa Trong Thương Nhớ - FHD

Xem phim mới Phim Hoa Trong Thương Nhớ - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Hoa Trong Thương Nhớ - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Hoa Trong Thương Nhớ - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

119 phút

Quốc gia: Nhật Bản

Đạo diễn: Tetsu Maeda

Thể loại: Chiếu Rạp, Chính kịch, Tình Cảm, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Nội dung phim

Mùi dầu máy công nghiệp quyện với hơi nóng oi bức của mùa hè Osaka phả lên tận những ngõ hẹp khu Higashisumiyoshi, nơi những dãy chung cư gỗ hai tầng cũ kỹ nằm san sát, quần áo phơi giữa hai ban công chạm cả vào nhau, tiếng tàu Hankyu rít qua mỗi 15 phút làm rung lên những tấm rèm cửa sổ. Toshiki, chàng trai 17 tuổi với đôi bàn tay đầy vết chai sần và ngón út trái hơi cong quẹo từ lần bị kẹt vào máy dập, vừa lau mồ hôi bằng mu bàn tay dính đầy mạt sắt vừa ngước nhìn căn hộ ở tầng 2 nơi cậu và em gái Fumiko đang sống.

Cậu nhớ lại lời hứa với cha quá cố 3 năm trước, khi ông vừa trải qua tai nạn xe nâng tại cảng Osaka, gãy mấy cái xương sườn, nằm trong phòng cấp cứu của trạm y tế cảng chỉ đủ sức nắm chặt cổ tay cậu bằng đôi găng tay còn dính bùn đất cảng biển: Toshiki, hãy bảo vệ Fumiko. Đừng để cháu ấy thiếu thứ gì. Chú tin cháu đấy. Lúc ấy cậu mới 14 tuổi, cổ họng nghẹn lại chẳng nói nên lời, chỉ gật đầu thật mạnh, tay nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của cha cho đến khi ông trút hơi thở cuối cùng.

Trước đó 2 năm, mẹ cậu - bà Nguyễn Thị Lan, du học sinh Việt Nam sang Osaka những năm 80 gặp và kết hôn với cha cậu - đã qua đời vì bệnh lao phổi. Bà có thói quen trồng hoa trên ban công nhỏ của căn hộ: hoa mười giờ, hoa sen giấy, hoa cẩm chướng, mỗi sáng đều hát những khúc hò quê hương Việt Nam khi tưới nước. Trước khi mất, bà tặng Fumiko (lúc ấy mới 6 tuổi) một cuốn sketchbook bìa cứng, trên bìa viết nguệch ngoạc bằng nét chữ của mình: Hoa Trong Thương Nhớ. Bà bảo: Khi nhớ mẹ, con hãy vẽ hoa nhé. Hoa giữ được ký ức lâu hơn người đấy.

Toshiki từng là học sinh đứng đầu khối về môn toán ở trường trung học, còn có suất học bổng vào trường kỹ thuật cao đẳng để làm kiến trúc sư. Nhưng suất học bổng ấy không đủ chi trả sinh hoạt phí cho cả hai anh em, không còn người thân nào nữa - gia đình bà Lan ở Đà Nẵng cắt đứt liên lạc khi bà kết hôn với công nhân cảng, cha cậu là con một, trần trụi giữa cuộc đời. Thế là cậu bỏ học ngay từ năm hai trung học, xin vào làm công nhân tại xưởng kim loại địa phương nhờ ông Yamada - quản đốc xưởng, từng là đồng nghiệp của cha cậu - nhận lời cho làm dù chưa đủ tuổi lao động, chỉ vì thấy cậu chịu khó.

Mỗi ngày Toshiki dậy từ 5 giờ sáng nấu canh miso, gói cơm hộp cho Fumiko (thường chỉ là cơm trắng với quả mơ muối, thi thoảng mới có thêm miếng cá nhỏ nếu cậu làm thêm được chút tiền tăng ca), đưa em đến trạm xe buýt rồi đạp xe 20 phút đến xưởng. Ca làm 12 tiếng đứng thao tác máy dập, tiếng ồn lớn đến mức phải đeo nút bịt tai, chiều muộn về đến nhà là lưng ê ẩm, uniform dính đầy vết mỡ đen, nhưng chưa bao giờ cậu than thở trước mặt Fumiko.

Fumiko nay đã 10 tuổi, học lớp 5, trầm tính, ít bạn bè, suốt ngày dính lấy cuốn Hoa Trong Thương Nhớ. Trang nào cũng là một loài hoa: hoa bìm bịp trên ban công xưa, hoa anh đào ở công viên cả nhà từng đi chơi cùng mẹ, hoa cỏ may em nhặt được trên đường đi học. Em tặng Toshiki một mẩu giấy vẽ hoa nhỏ xíu mỗi ngày, giấu trong cơm hộp để anh có thứ ngắm nghía trong giờ nghỉ trưa. Có lần cô giáo hỏi em muốn làm nghề gì lớn lên, em đáp người vẽ hoa, cô giáo cười xòa, chỉ có Toshiki bảo: Nghề đó cũng tuyệt lắm.

Hôm qua Fumiko lục ngăn kéo cũ tìm bút chì, vô tình thấy bảng điểm cũ của Toshiki, toàn điểm A môn toán, mới vỡ lẽ anh bỏ học không phải vì muốn đi làm cho vui như cậu từng nói, mà để nuôi em. Em khóc nức nở, đòi nghỉ học đi làm thêm luôn, Toshiki vội vàng nạt nhẹ: Lời hứa với cha là để em học hành đàng hoàng, lên đại học nếu em muốn, làm nghệ sĩ vẽ hoa cũng được. Anh làm việc này là để em có cuộc sống tốt hơn anh. Nhớ lời mẹ chưa? Hãy cứ vẽ đầy cuốn Hoa Trong Thương Nhớ ấy, mẹ ở trên trời nhìn xuống sẽ mừng lắm.

Tối nay hai anh em ngồi trên ban công cũ, nơi giàn hoa bìm bịp nay chỉ còn cái khung sắt rỉ sét, nghe tiếng chuông gió mẹ treo trước kia kêu leng keng trong gió. Fumiko mở cuốn sketchbook ra, chỉ cho Toshiki bức vẽ mới nhất: hai bông hoa hướng dương, một bông to vững chãi (Toshiki), một bông nhỏ nép bên cạnh (Fumiko), mỗi cánh hoa đều được tô màu vàng rực rỡ. Ánh hoàng hôn cuối ngày chiếu lên dòng chữ Hoa Trong Thương Nhớ trên bìa, Toshiki thấy mỏi nhừ cả lưng mà vẫn cười được, thầm nghĩ: Cha ơi, con đang giữ lời hứa đấy.

Thu gọn...