Nhắc đến sự kiểm soát, lòng đố kỵ và những hành vi độc hại thường thấy ở một bộ phận nam giới, không thể không nhắc đến Othello – nhân vật trung tâm trong vở kịch cùng tên của Shakespeare, kẻ là hiện thân trọn vẹn nhất cho những khía cạnh nham hiểm mà sự thống trị, cơn thịnh nộ và ham muốn có thể gợi ra. Othello vốn là một vị tướng tài ba, có địa vị, có quyền lực, thứ quyền lực ấy vốn dĩ đã ăn sâu vào bản sắc của hắn như một lớp áo giáp bảo vệ, nhưng khi bị Iago xúi giục, nhen nhóm mầm đố kỵ về chuyện Desdemona ngoại tình, lớp áo giáp ấy nhanh chóng biến thành xiềng xích trói buộc chính hắn, rồi lan ra siết chặt lấy những người xung quanh.
Sự kiểm soát của Othello không chỉ dừng lại ở việc muốn nắm giữ lịch trình, hành động của Desdemona, mà là khao khát chiếm hữu tuyệt đối một người phụ nữ như một món đồ sở hữu, một phần mở rộng của danh dự và quyền lực của mình. Khi hắn tin rằng món đồ ấy không còn trong sạch, lòng đố kỵ bùng phát không phải vì mất mát tình cảm thuần túy, mà vì cú sốc cho cái tôi thống trị: hắn, một vị tướng từng chinh chiến bao trận mạc, lại để một kẻ đàn ông khác (theo lời Iago) cướp mất vợ mình, điều đó đánh thẳng vào niềm kiêu hãnh về sự kiểm soát hoàn toàn thế giới xung quanh. Cơn thịnh nộ của hắn vì thế không bao giờ là cơn giận nhất thời, mà là sự tích tụ của nỗi sợ bị tước đoạt quyền lực, nỗi sợ rằng cái tôi thống trị của mình thực ra mong manh hơn hắn tưởng, trộn lẫn với ham muốn chiếm hữu cực đoan: hắn thà giết chết Desdemona còn hơn để cô ấy thuộc về người khác, thà hủy diệt thứ mình không thể kiểm soát còn hơn chấp nhận mình thua cuộc.
Chính những hành vi độc hại ấy của Othello đã bộc lộ rõ cách mà sự kiểm soát và lòng đố kỵ của nam giới đi sâu vào những ngóc ngách tối tăm nhất của sự thống trị: khi quyền lực bị đe dọa, khi ham muốn chiếm hữu không được thỏa mãn, lòng đố kỵ sẽ biến thành vũ khí sắc bén, còn cơn thịnh nộ sẽ trở thành cái cớ để bào chữa cho mọi hành vi bạo lực, kiểm soát. Bi kịch chết chóc của Othello, của Desdemona, của tất cả những người liên quan, chính là hệ quả tất yếu khi những khía cạnh nham hiểm ấy được nuôi dưỡng thay vì bị nhận diện và ngăn chặn từ sớm.





