Phim Chuyện Bếp Samurai: Một Tình Yêu Thật Sự - FHD

Xem phim mới Phim Chuyện Bếp Samurai: Một Tình Yêu Thật Sự - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Chuyện Bếp Samurai: Một Tình Yêu Thật Sự - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Chuyện Bếp Samurai: Một Tình Yêu Thật Sự - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

122 phút

Quốc gia: Nhật Bản

Đạo diễn: Yûzô Asahara

Thể loại: Chính kịch, Lịch Sử, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Nội dung phim

Chuyện Bếp Samurai: Một Tình Yêu Thật Sự

Gia tộc Funaki ở Kyoto được gọi là Kitchen Samurai suốt ba đời nay, không phải vì họ mang kiếm hay khoác áo giáp, mà vì cái cách họ cầm dao bếp: gọn gàng, quyết đoán, tôn trọng nguyên liệu đến mức gần như cúng tế. Mỗi lát cắt của người Funaki đều có kỷ luật, mỗi nồi dashi đều ninh đúng 4 tiếng đồng hồ, không bao giờ lừa một phút. Ryokan của họ nằm gần sông Kamo, khách từ khắp thế giới đến chỉ để ăn bát katsudon mang vị vừa đậm đà vừa thanh tao, như chính tinh thần samurai vậy.

Haru 28 tuổi khi bước chân vào gia tộc này. Cô là đầu bếp từng đoạt giải nhất cuộc thi nấu ăn trẻ toàn quốc, lớn lên ở làng chài vùng Tohoku, bà ngoại dạy cô nấu ăn từ lúc 6 tuổi: Nấu ăn là giữ lửa, là dùng tâm mà đối đãi với đồ ăn, thì đồ ăn mới nuôi được tâm người ăn. Các bô lão Funaki chọn cô làm dâu cho người kế vị Funaki Ren, vì họ nhìn ra trong cô cái thanh khí của đầu bếp samurai—cái sự nghiêm túc, không bao giờ lấy lối tắt, không bao giờ bỏ qua chi tiết nhỏ.

Nhưng ngay buổi tối sau lễ cưới, Haru đã sững sờ. Ren, chồng mới cưới của cô, 30 tuổi, vừa từ London về sau khi học xong quản trị kinh doanh, mỉm cười bảo cô: Em đừng lo chuyện bếp núc, anh sẽ thuê 10 đầu bếp Michelin để chạy nhà hàng, anh chỉ cần quản lý tài chính thôi. Nấu ăn là việc chân tay, không phù hợp với người kế vị. Haru lúc đó đang đứng trước tủ dao gỗ, tay vuốt qua lưỡi dao deba truyền từ đời đầu gia tộc, nghe xong liền quay lại, cúi chào sâu đến tận eo với các bô lão: Nếu người kế vị không biết cầm dao, danh tiếng Kitchen Samurai sẽ chết trong vòng chục năm nữa. Tôi thề sẽ biến anh thành một đầu bếp samurai siêu đẳng, bắt đầu từ sáng mai, cho dù phải mất bao lâu đi nữa. Ren ngồi ở bàn thấp, tay cầm ly cà phê hòa tan, nghe xong chỉ cười, nghĩ cô đang nói đùa.

Sáng hôm sau 5 giờ, Haru đã đứng trong nhà bếp cổ, nơi có bếp lò gỗ từ năm 1920, lưỡi dao trên giá đều có vết xước nhỏ do qua nhiều đời sử dụng. Ren bước vào, tóc tai bù xù, vẫn mặc đồ ngủ, tay cầm ly cà phê. Cô đẩy cho anh con dao deba nặng chịch, lạnh tanh: Cầm dao như cầm kiếm, ngón tay không được để lên lưỡi, lòng bàn tay phải khô ráo, nếu mồ hôi dính vào là dao trượt ngay. Ren cầm thử, lưỡi dao nặng hơn anh tưởng, cổ tay run nhẹ, chưa kịp cắt củ cải thì dao trượt, rạch nhẹ vào ngón trỏ, một giọt máu nhỏ rơi xuống thớ gỗ cũ của bàn cắt. Anh vội xin lỗi, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Haru lấy miếng vải sạch băng lại cho anh, giọng nghiêm nhưng không gắt: Dao của Funaki chưa bao giờ làm đổ máu người dùng, chỉ có người dùng không biết tôn trọng dao thôi. Rồi cô đẩy bát miso soup tự tay nấu cho anh, thêm một miếng củ cải muối nhỏ: Món đầu tiên phải học là này. Miso phải hòa tan từ từ trong nước dashi ấm, không được đun sôi bùng, nếu không vị sẽ chua gắt, mất hết cái thanh.

Ngày đầu học cắt củ cải thành khối vuông 1cm, Ren làm cả giờ mà khối nào cũng to nhỏ khác nhau, có cục còn bị dập nát. Anh ném dao xuống bàn, cáu kỉnh: Tôi có bằng MBA, quản lý 500 nhân viên, sao không thể cắt nổi củ cải? Haru nhặt con dao lên, mài trên đá mài, tiếng xèo xèo vang khắp nhà bếp: Samurai không cần bằng cấp, chỉ cần kiên nhẫn. Anh muốn làm người kế vị, hay chỉ muốn làm ông chủ văn phòng ngồi điều hòa? Ren ngồi im, nhìn cô mài dao, lưỡi dao dần sắc bén, sáng loáng. Anh cầm lại dao, cúi đầu, cắt tiếp. Cuối tuần đó, khối củ cải của anh đã gần đều.

Dần dần, những buổi tối Haru ở lại chuẩn bị nguyên liệu cho bữa tối tại ryokan, Ren thường xuống ngồi ở ghế đẩu, xem cô làm việc. Anh bắt đầu giúp việc nhỏ: rửa rau, giã vừng, rồi sau đó là tự tay ninh nồi dashi, chú ý đến từng giây đồng hồ kombu sôi. Có một đêm anh bất ngờ mang ra bát miso soup, dashi hơi mặn một chút, miso vẫn còn lợn cợn, nhưng anh bảo: Em dạy anh hôm qua, anh nấu thử cho em ăn. Haru uống xong không khen, chỉ lặng lẽ bưng bát thứ hai. Anh đứng nhìn, tai đỏ ửng lên.

Chuyện đến tai ông Funaki, chủ gia tộc hiện tại, gọi Ren lên văn phòng mắng: Cha giao cho con việc mở rộng chuỗi nhà hàng toàn cầu, con lại dành cả ngày trong bếp với vợ? Nấu ăn là việc của đầu bếp thuê, con không cần tự tay làm. Ren nhìn xuống sàn, rồi ngẩng đầu, giọng kiên định: Con muốn học nấu ăn, vì Haru, và vì gia đình. Nếu con không biết nấu ăn, con không xứng đáng là người Funaki. Haru đứng ngoài cửa nghe thấy, mắt cay cay.

Đến sinh nhật thứ 29 của Haru, cô mệt lử sau ca phục vụ 100 khách, đi vào nhà bếp thì thấy Ren đứng đó, mặc tạp dề dính vết trứng, cầm con dao deba quen thuộc. Anh nấu cho cô bát katsudon signature của Funaki: thịt heo muối đúng 24 tiếng trong rượu sake và gừng, bột chiên vàng ươm, dashi vị vừa vặn, trên cùng đặt một quả mơ muối—loại cô thích ăn chua. Anh làm được rồi, không cần em dạy nữa đâu. Haru cắn một miếng, thịt mềm tan, dashi có vị gừng thoảng nhẹ, đúng hoàn toàn công thức truyền ba đời. Cô nhìn anh, bàn tay anh vẫn còn vết sẹo nhỏ của ngày đầu cầm dao, tóc tai bù xù, mồ hôi dính trên trán. Cô bỗng nhận ra mình yêu anh, không phải vì anh là người kế vị, không phải vì anh là samurai bếp, mà vì người đàn ông này, sẵn sàng quên cả bằng cấp, quên cả định kiến, ngồi cắt từng củ cải, ninh từng nồi dashi, chỉ để làm cô vui.

Giờ đây, một năm sau, Ren đã đứng đầu đội bếp, kỹ năng cầm dao không kém bất kỳ đầu bếp lão luyện nào. Anh và Haru cùng quản lý nhà bếp, hoãn kế hoạch mở chuỗi để mở một lớp học nấu ăn nhỏ cho trẻ em, dạy các bé về sự tôn trọng nguyên liệu, về kỷ luật samurai qua từng lát cắt. Các bô lão Funaki ngồi trong nhà bếp, nhìn hai vợ chồng cùng thái rau, cùng múc canh, mỉm cười bảo: Đã lâu lắm rồi, nhà bếp này mới lại có sức sống như thế này.

Câu chuyện tình của họ không bắt đầu bằng hoa hồng hay lời thề non hẹn biển, mà bắt đầu từ những lát cắt củ cải, từ nồi dashi sôi lăn tăn, từ lưỡi dao truyền đời và một lời thề giữ gìn. Và người ta gọi đó là Chuyện Bếp Samurai: Một Tình Yêu Thật Sự, không phải vì họ mang danh hiệu samurai, mà vì họ dùng cả tâm hồn để nấu ăn, và dùng cả tâm hồn để yêu nhau.

Thu gọn...