Sự Kết Cục Bi Thảm Trong Lầu Chú Hỏa
Đầu thế kỷ XX, Sài Gòn dưới ánh chiều rực rỡ của thời Pháp nhưng vẫn đượm nét trầm luân cổ xưa. Giữa lòng phố thị ồn ã ấy, ngôi mansion rộng lớn thuộc gia đình giàu có, nổi tiếng với kiến trúc tráng lệ và đặc biệt là Lầu Chú Hỏa – ngôi tháp cao chọc trời – hiện lên như một biểu tượng của địa vị và quyền thế. Nhưng phú quý thường không đi kèm hạnh phúc như người ta tưởng.
Cô con gái duy nhất của gia chủ, một thiếu nữ tuổi mười tám, xinh đẹp trong veo như bông sen ngày mùa mưa, lại mang trong mình một nỗi buồn khó giải thích. Nàng có đôi mắt đen láy sâu thẳm, như chứa cả một vực trời bi thương, và thói quen dạo bước trong khu vườn chiều muộn bên dưới Lầu Chú Hỏa. Người ta đồn thổi nàng đang yêu một chàng trai thấp kém địa vị, nhưng cha nàng, một người nghiêm khắc và bảo thủ, cấm đoán mối tình ấy dứt khoát.
Một đêm đêm khuya, khi trăng bạc lam loang trên nền gạch lát lạnh, tiếng thét thất thanh vang lên từ phía Lầu Chú Hỏa. Người ta tìm thấy nàng nằm bất động dưới bậc thang đá chắc chắn bên dưới tháp, một góc áo dính bụi đất, mái tóc xõa tung trên nền gạch. Tình trạng quá tang thương. Cái chết ngay lập tức được thông báo là một tai nạn kinh hoàng – có lẽ nàng vấp ngã trong bóng đêm, đau đớn rồi lìa đi. Cha nàng, gương mặt đượm buồn nhưng cố gắng che giấu, ra lệnh mai táng nhanh chóng, chôn cất trong khu đất gia tộc lặng lẽ yên tĩnh.
Nhưng sự im lặng nào cũng có giới hạn. Mấy tuần sau cái chết, những lời đồn đầu tiên bắt đầu lẩn khuất trong các con hẻm nhỏ, trong quán trà chiều. Người hầu thân cận nhất của gia đình, bà lão Mai mắt đỏ hoe, kể với người bạn thân: Chị Mai ơi, tối qua chị thấy ai đó đứng trong ô cửa kính cũ tầng ba của Lầu Chú Hỏa kìa. Người phụ nữ mặc áo dài trắng như tuyết, tóc dài buông thả, khóc thành tiếng... Tiếng khóc oan khóc oán lắm, rõ như ban ngày! Chị nhìn rõ khuôn mặt buồn thảm và dòng nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.... Bà Mai khẽ run lên, tay nắm chặt trang phục sờn cũ: Chị khuyên chị ngoan ngoãn, tối muộn đừng qua gần góc Lầu Chú Hỏa kìa, chị sợ quá, sợ oán hồn chị ấy không siêu thoát....
Lời đồn như gió mùa thổi qua khu phố giàu sang, nhanh chóng biến thành những câu chuyện rùng rợn kể dưới ánh trăng. Người ta đồn trong đêm khuya không ai dám qua lại, đặc biệt là hướng về phía Lầu Chú Hỏa, có thể thấy bóng trắng mờ ảo khẽ nghiêng mình bên ô cửa sổ cũ, đôi tay bồn chồn nâng lên, như cố gắng với điều gì đó xa xăm, rồi lại gục mặt xuống khóc nức nở. Tiếng khóc không lớn, nhưng như những giọt nước lạnh thấm vào đêm, khiến nghe lòng rợn người, da đầu nổi gai ốc. Một số người còn khẳng định thấy chiếc bóng trắng ấy lang thang trong khu vườn, đôi chân không chạm đất, lướt nhẹ như sương mờ trên thảm cỏ đêm.
Bà quản gia già, một người trầm mặc và từng hầu hạ gia chủ lâu năm, chỉ lắc đầu buồn bã: Cái chết của tiểu thư... không đơn giản như thế đâu. Có nhiều chuyện trong gia đình, ngoài bức tường cao, ngoài những cánh cửa đóng kín.... Nàng phất lờ ý nghĩa của Lầu Chú Hỏa, nhưng mọi người đều hiểu bà muốn nói gì. Ánh sáng vàng hào nhoáng từ đèn dầu bên trong Lầu Chú Hỏa khi đêm xuống, giờ chỉ càng làm nổi bật bóng tối bao bọc bên ngoài, và bóng trắng oán hận ấy, dường như, đã trở thành một phần không thể tách rời của tòa nhà tráng lệ nhưng u uất ấy. Sự sợ hãi lan rộng, Lầu Chú Hỏa không còn là biểu tượng của quyền quý, mà là nơi ám ảnh, nơi những lời khóc oan thê lương vang vọng mỗi đêm khuya, bí ẩn u minh.







