Giai đoạn hỗn loạn và tàn phá của Nội chiến Anh thế kỷ 17, nơi xương máu hòa tan với bụi đất. Trên một chiến trường khốc liệt, một nhóm nhỏ lính đào ngũ – như những hồn ma tan thành từ chiến tranh – tháo chạy, chỉ mong cái chết không rượt kịp. Họ cố gắng lẩn trốn qua một cánh đồng hoang rộng lớn, mênh mông và im lặng đến rợn ngợp, như thể chính thiên nhiên đang lặng lẽ phán xét. Nhưng lối trốn này trở thành nhà tù mới. Họ bị bắt giữ bởi một nhân vật ma quái và đầy ám ảnh: Albrecht Whitehead, một nhà giả kim. Người này không chỉ coi họ như những tù nhân, mà còn biến họ thành những nô lệ. Ông ta tuyên bố, bằng một sự điên cuồng không thể cưỡng lại, rằng một kho báu quý giá – vàng bạc, đá quý – đang bị chôn giấu ngay trong cánh đồng hoang ấy. Và nó chỉ có thể được tìm ra bằng sự khai thác xương máu của nhóm lính đào ngũ.
Bị đẩy vào một cuộc tìm kiếm định mệnh, họ tự đưa mình xa hơn vào lòng đất oán giận của cánh đồng. Một dấu hiệu kinh dị và cổ xưa vươn lên: một vòng tròn nấm khổng lồ, xoáy vặn như một vết thương lớn của đất, hoặc một cánh cửa hở vào thế giới ngầm. Bữa ăn đầu tiên họ có được tại đây gợi cảm giác khác thường – không phải sự thỏa mãn, mà như một sự xúi giục, một thứ thức ăn của sự hoang tưởng. Và rồi, khi họ bước qua vòng nấm, mọi thứ tan thành mây khói. Hỗn loạn không chỉ nổ ra – nó thấm vào da thịt, bóp nghẹt tâm trí. Tranh cãi ban đầu trở thành những cuộc đấm đá man rợ, những lời sỉ nhục xé nát những vết thương cũ. Sự tin tưởng đổ vỡ như bát vỡ ngay tại cánh đồng hoang. Napier cố gắng gắng giữ lấy sợi dây lý trí mong manh, nhưng cả nhóm – Jacob với cơn giận điên loạn, Friend với mắt dính vào những thứ vô hình, và cuối cùng là Tyler – đều lún sâu vào vực thẳm của hoang tưởng. Mùi của nấm bắt đầu bao trùm, tiếng thở dốc nặng nề như tiếng thì thầm của đất.
Whitehead khăng khăng kho báu là vàng, nhưng sự thật rõ ràng hơn vàng: đó là thứ độc địa hơn cả vàng và lửa chiến tranh. Năng lượng đen tối, bị giam giữ từ thuở sơ khai trong lớp đất khô cằn và rễ cây mục nát của cánh đồng, bắt đầu trỗi dậy. Nó không nói, không gầm thét – nó chỉ hiện diện, như một sự hiện diện vật lý lạnh lẽo, thấm vào máu, bóp nghẹt tâm hồn, và đánh thức những bóng ma bên trong mỗi người. Cánh đồng hoang không còn là nơi trốn chạy hay nơi săn tìm; nó trở thành một sinh thể sống, một cái bẫy khổng lồ đang nuốt chửng từng mảnh. Và khi tất cả đi đến hồi kết đau đớn, cùng lúc với sự xuất hiện của một cái chết tàn nhẫn, câu hỏi cuối cùng không còn là về vàng. Nó là về giải thoát khỏi chính cánh đồng và những thứ đang dần đồng hóa họ vào lòng đất. Ben Wheatley đã tạo nên một bức tranh siêu thực tuyệt đối trong A Field in England – một nơi chiến tranh không kết thúc, mà chỉ chuyển đổi thành một dạng địa ngục khác, âm thầm và đáng sợ hơn.







