London những năm 1920 chưa bao giờ thực sự ngủ yên. Thành phố này cứ run rẩy trong những nhịp điệu jazz cuồng loạn – nơi tiếng kèn saxophone nghẹt thở rít lên từ hộp đêm đầy khói thuốc, nơi những chiếc váy lấp lánh xoáy tít theo điệu Charleston, và nơi ly rượu sâm panh chưa bao giờ cạn. Nhưng đêm ấy, giữa tiếng cười giòn tan và tiếng nhạc xèng xoảng quán Maxim, một cái chết đã găm vào thế giới dễ vỡ của giai cấp thượng lưu. Trong căn phòng khách sạn tầng năm với rèm nhung đóng kín, một quan chức cấp cao của Văn phòng Đối ngoại nằm vật ra trên tấm ga trắng tinh, cổ tay rủ xuống mép giường như thể đang cố với lấy chiếc kính lúp rơi trên thảm.
Khói thuốc và mùi nước hoa Madame Rochas vẫn còn đọng lại trong không khí. Trên bàn, ly rượu bourbon chỉ còn một ngụm, chiếc cốc trà lạnh ngắt chưa kịp đụng đến. Một khẩu Colt M1911 đời mới nằm chỏng chơ giữa bong bóng sâm panh trào ra từ cái chai Moët & Chandon chưa kịp cắm xuống thùng đá. Chén rượu, nụ cười giả dối… thành phố này vốn chẳng quá ngạc nhiên với ba màn kịch ấy – nhưng chiếc đồng hồ bỏ túi bằng đồng của người chết mới khiến Scotland Yard dựng tóc gáy. Mặt đồng hồ nứt dọc theo con số bảy, chiếc kim giây khựng lại ở vạch cuối cùng như một con cá mắc cạn.
Giới chức tại Whitehall thì thào về áp lực từ Hiệp ước Locarno, về mối hận thù từ các thuộc địa châu Phi, hay một bức mật điện mất tích liên quan đến nhà máy vũ khí Sheffield. Nhưng với Thám tử Parker Pyne - người đã ngửi thấy mùi hạnh nhân đắng ẩn dưới mùi rượu – vụ việc này mang hơi hướm của Bảy Mặt Đồng Hồ như một lời nguyền. Phải chăng bảy nghi phạm từng tham dự tiệc khiêu vũ ở số 7 Phố Downing? Hay bảy món đồ xa xỉ quanh xác chết – kẹp cigar, thỏi son môi Carmine, vé xem đấu ngựa Ascot, chiếc nhẫn hột xoàn không ánh sáng, tờ nhật báo xếp kín mục rao vặt, một bức thư chưa gửi và cuối cùng – chiếc đồng hồ đồng nứt mặt – là những manh mối cố tình giăng bẫy?
Tờ Daily Mail sáng hôm sau đăng tít lớn: Tự sát giữa dòng rượu trào!. Nhưng dưới ánh đèn mờ của quán cà phê Fleet Street, các phóng viên già thì lầm bầm về một kế hoạch đánh bom bị phản gián chặn đứng. Và khi Parker Pyne nhặt lên chiếc kẹp tóc phủ kim cương giả cạnh chân giường – mùi hoa nhài thanh khiết đột nhiên xộc thẳng vào khoang mũi – ông biết mình đang đối mặt với một tay chơi cờ vây không hề để lộ nước đi. Kẻ nào đã khéo léo dắt cái chết vào căn phòng khóa kín này – như một nghệ sĩ piano chơi ngẫu hứng trên những phím đàn đẫm máu?
