Trong giới chính trị, một hình ảnh đẹp đôi khi đáng giá hơn cả ngàn phiếu bầu. Đó là lý do vị chính khách nọ quyết định nhận nuôi một chú chó săn thuần chủng – một "phụ kiện" hoàn hảo để đánh bóng tên tuổi về sự nhân từ và yêu động vật. Thế nhưng, con vật cứng đầu này không chịu diễn theo kịch bản. Để cứu vãn tình hình trước thềm bầu cử, ông ta buộc phải xách vali lên một trại huấn luyện biệt lập và quái gở nằm tận sâu trong dãy Alps quanh năm tuyết phủ.
Tại đây, mọi quy tắc quyền lực mà ông ta dày công xây dựng suốt đời bỗng chốc đổ nhào. Hành trình này được gói gọn trong ba chương đầy khắc nghiệt: Ăn, Cầu, Sủa.
Ăn: Ở cái nơi lạnh lẽo này, việc được lấp đầy dạ dày không còn là những bữa tiệc chiêu đãi sang trọng. Ông ta phải học cách tranh đấu cho từng miếng ăn, hiểu được cảm giác của một con thú đói và nhận ra rằng, khi bản năng sinh tồn trỗi dậy, mọi danh hiệu cao quý đều trở nên vô nghĩa.
Cầu: Không phải là cầu nguyện trước các đấng linh thiêng, mà là học cách "cầu xin" sự công nhận. Vị chính khách vốn quen thói ra lệnh, nay lại phải học cách hạ mình, dùng ánh mắt và sự nhẫn nại để giao tiếp với người huấn luyện lập dị và chính chú chó của mình.
Sủa: Đây là cú tát đau đớn nhất vào lòng tự trọng. Ông ta phải học cách lên tiếng, không phải bằng những bài diễn văn sáo rỗng, mà bằng những thanh âm bản năng nhất để bộc lộ cái tôi thật sự đang bị kìm nén.
Càng dấn sâu vào những bài tập quái đản trên đỉnh núi, ranh giới giữa người dạy và kẻ được dạy bắt đầu mờ mờ ảo ảo. Giữa cái lạnh buốt giá của dãy Alps, người đàn ông quyền lực ấy bàng hoàng nhận ra mình mới là kẻ đang bị xích cổ bởi những tham vọng phù hoa. Ăn, Cầu, Sủa không chỉ là một khóa huấn luyện chó, mà là một cuộc "giải phẫu" nhân cách đầy cay đắng, nơi gã chính khách phải lột bỏ lớp vỏ bọc để học lại cách làm một con người đúng nghĩa.






