Tháng 11 năm 1997, cái rét sớm của Hà Nội bắt đầu rít qua khe cửa sổ trụ sở Công an quận Hai Bà Trưng. Tờ hồ sơ vụ mất tích được đẩy sang bàn của Hà Nguyên Hàng kèm dòng ghi chú của đội trưởng: “Xem xét đóng hồ sơ, không có dấu hiệu tội phạm”.
Hà Nguyên Hàng xoa thái dương, vết sẹo dài trên má trái sậm màu hơn dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy. Năm năm trước, một sai sót trong điều tra khiến cậu bé 8 tuổi chết thảm, vợ anh ly hôn, con gái 10 tuổi theo mẹ về ngoại, anh mang mặc cảm tội lỗi suốt nửa thập kỷ, chỉ còn cái nghề này bám víu. Người được phân công cùng anh là Nhiễm Phương Húc, cô gái mới ra trường từ Học viện Cảnh sát, bố cô từng là Thẩm phán nhân dân, bị kết án nhận hối lộ năm 1987, giờ đang nằm viện trong trại giam, mười năm qua cô xếp từng mảnh bằng chứng mong một ngày minh oan cho cha.
Vụ việc đơn giản trên giấy: Lê Thị Mây, 22 tuổi, công nhân xưởng may Kim Liên, mất tích tối 7/11 khi đi thang máy khối C khu tập thể cũ. Thang máy OTIS đời 1985, cửa lưới sắt han rỉ, chỉ chạy 6 tầng, tầng 6 bỏ hoang từ năm 1992. Nhân chứng thấy Mây vào thang máy lúc 19h10, thang máy lên thẳng tầng 6 rồi không xuống nữa. Ba ngày sau cảnh sát phá cửa, bên trong chỉ có vết máu khô, một cúc áo xanh rớt ra từ áo sơ mi Mây mặc, không một bóng người. Quản lý tòa nhà, người yêu cũ, giám đốc xưởng may – tất cả đều có alibi đầy đủ. Cấp trên bảo: đêm đó có bão, có thể Mây nhảy thang máy xuống cống thoát nước bị cuốn trôi. Nhưng Hà Nguyên Hàng nhìn vết cào trên trần thang máy, Phương Húc nhìn cái cúc áo chưa kịp đứt hẳn, cả hai không tin.
Họ lang thang khắp khu tập thể, uống cà phê vợt ở gánh hàng rong cạnh cổng, mưa phùn làm ướt cả cuốn sổ ghi chép của Phương Húc. Đêm đó cô lấy từ ví ra tấm ảnh cũ mép rách, chỉ vào người đàn ông đeo kính cận: “Bố em từng nói, dù đêm tối bao trùm đến đâu, vẫn luôn có Ánh Sáng Trong Đêm, chỉ là người ta đôi khi sợ phải soi đuốc tìm thôi.” Hà Nguyên Hàng móc từ túi quần ra chiếc móc khóa hình chiếc đèn dầu nhỏ xíu, vỏ sơn đã tróc: “Mẹ tao ngày trước, hễ tao đi vụ án về khuya là thắp sẵn cái đèn dầu trên bậu cửa, tao gọi đó là Ánh Sáng Trong Đêm của nhà tao, chờ tao về bình an.” Cả hai ngồi im lặng dưới ánh đèn đường chập chờn, mưa lất phất rơi vào ly cà phê đắng ngắt.
Manh mối rối ren như một cuộn len quấn chặt. Họ tìm ra tầng 6 từng có đường hầm bảo trì dẫn lên mái nhà, ổ khóa đã bị phá từ hai tuần trước. Lên mái nhà, dấu lốp xe tải nhỏ còn in trên nền xi măng ẩm, lần theo dấu vết sang kho bãi Gia Lâm, họ tìm thấy Mây còn sống, bị nhốt cùng ba cô gái khác, tất cả đều là công nhân xưởng may, bị giám đốc xưởng và quản lý tòa nhà buôn người sang Quảng Ninh. Mây tình cờ phát hiện sổ sách hối lộ gửi cho một quan chức cấp cao – chính là người từng kết án cha Phương Húc mười năm trước.
Vụ án phá thành công, quan chức tham nhũng bị khởi tố, cha Phương Húc được trả tự do sau mười năm oan khuất. Ngày đón bố ra khỏi trại giam, cô ôm chặt người đàn ông gầy guộc, khóc nức nở. Hà Nguyên Hàng nhận được thư từ ex-vợ, bảo con gái đạt giải nhất cuộc thi viết chữ đẹp ở trường, nhắn anh cuối tuần sang đón cháu chơi. Anh đứng dưới gốc bàng trụ sở, lần đầu tiên sau bao năm, ngực không còn cảm giác nặng trịch.
Tháng 12, mưa tạnh, trời lạnh nhưng có nắng nhẹ. Hà Nguyên Hàng và Phương Húc đứng dưới chân khối C, chiếc thang máy cũ kỹ rung lắc đi xuống, ánh đèn vàng trong cabin rọi ra ngoài sân tối om. Phương Húc thì thầm: “Bố em nói đúng, Ánh Sáng Trong Đêm luôn tồn tại, chỉ cần mình không ngừng tìm thôi.” Hà Nguyên Hàng vỗ vai cô, nhìn lên tầng 6 nơi từng bỏ hoang, giờ đã có ánh đèn hắt ra từ căn hộ mới sửa. Gió lạnh thổi qua, nhưng cả hai đều cảm thấy ấm, như có chiếc đèn dầu nhỏ xíu luôn thắp sáng giữa những đêm dài phá án, giữa những vết thương xưa cũ, nhắc họ giữ vững niềm tin, bước tiếp qua mọi nghịch cảnh.







