Archer (Phần 4) tiếp tục phô diễn cuộc đời hỗn loạn của Sterling Archer — điệp viên cừ khôi nhưng lắm tật, vẫn lầy lội và kiêu ngạo hơn ai hết. ISIS, tổ chức tình báo bị nhuộm màu gia đình trị khi mẹ ruột anh, Malory Archer, cầm trịch, trở thành sân khấu cho những màn cãi vã, chửi rủa và đấu đá chính trị nội bộ. Đối diện với bà sếp khó nhằn (vừa là mẹ vừa là người thường xuyên tống tiền lương của anh), đồng thời vật lộn với mối quan hệ căng như dây đàn cùng đồng nghiệp — điển hình là Lana Kane, bạn gái cũ luôn giữ thái độ vừa ghét vừa thương — Archer vẫn dành thời gian rỗi hiếm hoi để chọc phá, ve vãn hoặc thách thức bất kỳ ai dám bước vào tầm ngắm.
Kỹ năng săn bắn thượng thừa, trí nhớ sihắcạc và khả năng phi ngôn ngữ thiên bẩm chỉ đủ cứu vãn hình tượng của anh khi mọi thứ sụp đổ. Archer liên tục bị cuốn vào những phi vụ ngớ ngẩn do chính anh gây ra: say xỉn đập nát quán bar ở Istanbul, gây bão trên đường đua Tunisia, hoặc đơn giản là phá hỏng thiết bị định vị triệu đô chỉ để chứng tỏ bản thân. Thế nhưng, khi cục diện trở nên tồi tệ — một tên phản diện cuồng vọng phát minh vũ khí sinh học, hay tổ chức khủng bố chiếm giữ tòa nhà chọc trời — chính cái đầu lạnh cùng bản năng sắc bén của Archer lại trở thành công cụ định đoạt sinh mạng nhân loại.
Điều khiến Archer (Phần 4) gây nghiện không nằm ở những pha hành động đúng nghĩa, mà ở cách anh phơi bày sự vô trách nhiệm đến mức khó tin, rồi bất ngờ lao vào vũng lầy nguy hiểm để sửa sai — như thể cứu thế giới chỉ là trách nhiệm phụ trong hành trình tự cứu rỗi cái tôi to sụ của mình. Bởi vậy, dù có bị đồng đội nguyền rủa hay sếp thẳng tay trừng phạt, tên điệp viên đỏng đảnh này vẫn sống sót… để tiếp tục gây hấn vào mùa sau.







