Phần 2: Bộ ba và “Cây Xương Rồng Cô Độc”
Họ thức giấc không phải vì tiếng chuông báo thức, mà vì một cảm giác khô nứt và nặng trịch trong cổ họng, như vừa nuốt phải cả một bụi cát xưa cũ. Mở mắt ra, thay vì mái nhà gỗ theo phong cách Monterey đã quen thuộc, họ thấy một trần nhà trắng bệch, lạnh tanh. Không khí ngột ngạt bởi mùi khói thuốc lá cũ, mà thay vào đó là một mùi hỗn độn: khét lẹt của đồ điện tử mới, hương tây bột từ căn bếp ở tầng dưới, và một mùi gì đó tanh mùi, như còn sót lại từ một bữa tiệc thác loạn cách đây chưa đầy một giờ.
“Chết tiệt…” Sage thì thầm, giọng khàn đặc. Anh nhìn xuống bàn tay mình – những ngón tay đã không còn đeo chiếc nhẫn bạc hình lá cây từng là biểu tượng của họ. Da thịt nhẹp nhíp, nhưng không còn nếp nhăn sâu, không còn vết bám của đất và mực. Có lẽ đây vẫn là tay mình, nhưng đã được chùi rửa qua một quá trình lão hóa nhanh chưa từng thấy.
Loki thì co người lại, ánh mắt điên loạn quét khắp phòng – một phòng ngủ nhỏ, tràn ngập đồ chơi mô hình robot và poster phim Marvel treo ngược. “Mình đang ở đâu? Đây có phải là San Francisco không? Nó… nó sạch sẽ quá. Quá sạch sẽ. Như một bệnh viện.”
Chỉ có Buck, cái mèo Munchkin mập mạp, là tỉnh táo và đúng mục đích. Nó thò đầu ra từ chiếc chăn từ Ivy League phong cách, đôi mắt to tròn nhìn ba người đàn ông đang khiếp sợ như thể đây là chuyện thường ngày. Buck vươn vai, đánh một cái ngáp dài, rồi nhảy xuống sàn, vẫy đuôi một cách khoan thai, và đi thẳng về phía cánh cửa. Nó muốn ăn sáng.
Họ lết theo con mèo ra ngoài. Căn nhà nhỏ, xinh xắn nằm trong một con hẻm ở Dogpatch, một khu vực từng là bãi chế tạo, giờ tràn ngập các startup fintech và quán cà phê serve coffee theo kiểu Nordic. Họ trông thấy một người phụ nữ trẻ, tóc cắt pixie, đang lướt điện thoại trong khi pha cà phê pour-over. Cô ấy ngẩng đầu lên, thấy ba bóng người đàn ông bộ dạng lôi thôi, mặt mày đờ đẫn, quần áo còn dính bụi time.
“Ồ. Các anh đậy miệng ngủ à?” Cô cười, giọng điệu dễ thương nhưng đầy nghi ngờ. “Tôi là Riley. Căn nhà này của tôi. Tôi thuê phòng tầng trệt cho ba người… từ tiệm sách cổ ở khu mua sắm. Mọi thứ đã được sắp xếp rồi. Các anh là bạn của Jesse, phải không? Hắn nói các anh là ‘huyền thoại còn sót lại từ thời kỳ bùng nổ tiềm năng nhân loại’ hay gì đó.”
“Jesse? Jesse là ai?” Sage hỏi, tâm trí vẫn quay cuồng với những bức ảnh về sân nhà trắng, về bầu trời không ngôi sao vì khói súng, về âm nhạc từ The Grateful Dead vang lên từ chiếc radio cũ.
“Nhà sách ‘Aquarius Books’ còn không nhớ à?” Loki cắt ngang, giọng khó chịu. “Cái tên đó khét lẹt mùi tảo trầm và khát vọng tự do!”
Riley trông như vừa đá trúng một tảng băng trôi. “Jesse… ông chủ tiệm sách? Ông ấy đã mất cách đây mười lăm năm rồi. Căn nhà này là thừa kế của tôi. Tôi… tôi tìm thấy hợp đồng thuê nhà của các anh trong một hộp giấy cũ dưới gác mái. Dù ông ấy có vẻ nói lại rất nhiều về ‘ba anh em lập dị từ vùng núi Redwood’.”
Thời gian. Nó như một dòng sông hôi hám, cuộn chảy qua bên họ, bỏ lại những mảnh vỡ của một thế giới tưởng như còn nguyên vẹn. Năm 1969. Họ hút “Cây Xương Rồng Cô Độc” – một loại cần sa đỏ rực, mọc hoang dã từ một hạt giống lạ mà một gã du mục từ Nevada trao cho họ như một món quà “để bỏ mặc quá khứ”. Họ chỉ định tìm “sự thức tỉnh thực sự”. Thay vào đó, họ gửi mình vào một giấc ngủ sâu, một con ký sinh trùng trên dòng thời gian.
Bây giờ, họ ở San Francisco năm 2024. Không còn là thành phố của bão táp phong trào, mà là thành phố của những chiếc xe điện lướt êm, của các tỷ phú công nghệ trẻ tuổi vừa mới tách xương sống, của người vô gia cư tràn phố với lều chống cháy, và của sự phân hóa sâu sắc đến mức cả một bán cầu tâm trí cũng không thể chứa nổi.
Và họ có một “gia đình mới”. Không phải theo nghĩa truyền thống. Riley, cô gái chủ nhà, là một kiến trúc sư phần mềm kiêm nhà bảo tồn ký ức số. Trong phòng của cô, bên cạnh máy tính xách tay siêu mỏng, là một tủ kính gỗ liền với một chiếc máy quay phim Super 8 và một hộp băng cassette cũ. Cô là người gìn giữ những thứ “lỗi thời”, nhưng lại sống trong một thế giới chỉ nhìn về phía trước. Rồi có Simba, người bạn cùng phòng của Riley, một huấn luyện viên fitness người Kenya, người đối xử với mọi thứ – từ mô hình cơ thể đến triết lý sống – như một bài toán cần giải quyết tối ưu. Và cuối cùng, có “thầy giáo” của chính họ: một bức tượng Phật bằng đồng nhỏ xíu, đặt trên chiếc tủ cũ, do Riley nhặt được từ một trung tâm bán đồ second-hand. “Thầy ấy đã chứng kiến mọi thứ,” Riley nói, “từ chiến tranh, đến phong trào, đến sự phai nhạt. Có lẽ thầy ấy sẽ hòa nhập với các anh.”
Ba anh em lập dị – Sage, người từng tin vào năng lượng tự nhiên và sức mạnh của trí não; Loki, thủ lĩnh bất trị, người chỉ tin vào hành động và sự phá hủy; và Fox, thông minh nhất, người từng đọc sách về triết học phương Đông và luôn mơ về một xã hội không cần chủ nghĩa – giờ đây phải đối mặt với một thử thức mới: sống sót trong một thế giới mà chính phi vụ “lập dị” của họ đã trở thành một câu chuyện cổ tích, một sản phẩm văn hóa được săn đón, nhưng lại bị coi thường và lý tưởng hóa đến mức vô nghĩa.
Họ bắt đầu thích nghi theo cách riêng. Sage bị ám ảnh bởi các ứng dụng thiền định và cuộc tìm kiếm “sự hiện diện đích thực” trên mạng. Loki tìm thấy một lối mòn trong công viên và bắt đầu gieo hạt giống của loại cần sa “Cây Xương Rồng” mà anh vẫn giấu kín trong một chiếc túi vải bxơ từ năm 1970 – liệu nó có mọc được trong khí hậu California hiện đại không? Fox thì ngày nào cũng đi ra bến cảng, nhìn những chiếc container khổng lồ di chuyển như những con thuyền giấy khổng lồ, và tự hỏi liệu ý tưởng về một cộng đồng tự quản có còn cứu vãn được không khi mọi thứ đều được tính bằng đô la và dữ liệu.
Và con mèo Buck? Nó tỏ ra như thể vẫn đang trong trạng thái sống sót của một kẻ du hành thời gian. Nó ngủ trên chiếc tủ lạnh thông minh (một trái tim lạnh của ngôi nhà), nhìn chằm chằm vào màn hình tivi phát các chương trình thực tế về những người khổng lồ, như thể đang đánh giá nhân loại. Đôi khi, khi trời tối, nó sẽ nhảy lên bệ cửa sổ, kêu gọi một thứ âm thanh kỳ lạ, như một lời cầu nguyện cho những linh hồn đã mất, hoặc có thể, cho một cây cần sa kỳ diệu đã thôi hút giấc mơ và bây giờ đang nảy mầm trong một góc vườn bí mật nào đó, giữa nhịp sống đánh máy và tiếng còi xe Uber.
Họ bắt đầu tìm kiếm Jesse. Người đàn ông đã để lại dấu chân trên giấy phép thuê nhà và trong những câu chuyện của Riley. Có lẽ Jesse còn biết điều gì đó về “Cây Xương Rồng”, về hạt giống lạ, về cách thức thức tỉnh không phải từ giấc ngủ mà từ… một sự gián đoạn. Nhưng việc tìm kiếm giống như mò mẫm trong một bức tranh ảo và vô số lớp sửa đổi lịch sử trên mạng.
Trong khi đó, chính quyền – thứ họ từng chống đối bằng những bài hát và khói thuốc – nay đã thay hình đổi dạng. Nó không còn là những cảnh sát trong áo khoác da, mà là các nhà quản lý dữ liệu, các luật sư bản quyền, thuật toán kiểm soát nội dung. Họ phát hiện ra rằng, việc “chống đối” thời xưa rất đơn giản: bạn chỉ cần nói “Không!”. Bây giờ, để chống đối, bạn phải làm thế nào với một thế giới mà mọi hành động đều được ghi nhận, phân tích và biến thành sản phẩm? Làm sao để giữ một ý tưởng lập dị, một giấc mơ cộng đồng, khi nó ngay lập tức bị hóa thành hashtag, được bán lại, và bị xem xét dưới lăng kính của sự “tính khả thi” và “thị trường ngách”?
Ba anh em lập dị, với tu






