Không khí của ngôi nhà nhỏẹ ở Ấn Độ buổi sáng tinh mơ vẫn còn đọng lại bóng đêm. Tiếng chuông điện thoại vang lên, dữ dội và đột ngột, như một tiếng thét cắt đứt lớp sương mỏng phủ trên thế giới của Anuradha. Cô nhấc máy, tai ù đi vì giọng nói lạ lẫm, vang xa từ đầu dây bên kia Thái Lan. Những câu nói lẫn lộn, rời rạc rồi cuối cùng thành một sự thật đanh thép: Somnath, chồng cô, đã ra đi trong một vụ tai nạn giao thông và giờ đang nằm bất tỉnh trong bệnh viện. Thế giới của Anuradha, vốn xoay quanh bóng dáng và tiếng cười của chồng, chao đảo. Và bên cạnh cô, trong căn phòng còn mùi hương trầm đêm qua, mẹ chồng, bà Sohini, cũng chỉ biết ngồi đó, đôi mắt trống rỗng như hai hố sâu, lắng nghe tiếng chuông ấy như nghe tiếng chuông báo tử cho chính cuộc đời mình.
Hai người phụ nữ, hai bà Sen, cùng chung một dòng máu và giờ đây cùng một dòng tang thương, lạc lõng giữa khung cảnh chưa từng nghĩ tới. Anuradha vội vã sắp xếp mọi thứ: giấy tờ, chuyến bay đầu tiên còn chỗ, những lời an ủi vụng về dành cho bà Sohini. Khi tro cốt của Somnath được đem về sau lễ hỏa táng trên đất Thái Lan, Anuradha ôm chặt chiếc ống nhỏ bằng sứ, lòng quặn thắt. Cô muốn đem về cho cha Somnath, cho dù ông đã mất từ lâu, như một nghi thức cuối cùng, một sự ràng buộc với quê hương mà con trai họ chưa kịp trở về. Bà Sohini, trong cơn đau mất con, chỉ gật đầu, một cử chỉ phai nhạt. Không một lời phản đối, nhưng cũng chẳng một lời đồng ý rõ ràng. Trái tim bà như đã chết lạnh từ lâu, chỉ còn xác sống.
Sáng sớm trước ngày bay, Anuradha lặng lẽ chuẩn bị vali, sắp xếp những bộ đồ thuở yêu thương của Somnath cho bà mẹ. Cô quay sang, thấy bà Sohini ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, tay vẫn nắm chặt chiếc khăn tay of Somnath từ hồi còn thơ. “Mẹ, con đi đây,” Anuradha nói, giọng khản đặc. Bà Sohini không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào không trung. Khi Anuradha kéo vali ra cửa, một tiếng động khẽ phát ra từ phòng khách. Bà Sohini trượt từ ghế xuống, ngã vật xuống sàn gỗ, như một chiếc lá khô rụng nhẹ. Khuôn mặt xám xịt, cơ thể co cứng.
Bác sĩ đến, vội vàng thăm khám. Anuradha đứng nguyên ở đó, tay vẫn cầm vali, lòng trọng tâm vừa chuyển từ sự lo âu cho chồng sang nỗi khiếp sợ cho mẹ chồng. Chẩn đoán đến nhanh và tàn khốc: tổn thương nội tạng nặng, xuất huyết trong, hậu quả của một căn bệnh lâu năm mà bà Sohini vẫn âm thầm port, không ai hay biết. Bác sĩ nói với Anuradha bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhưng không lối thoát: “Chỉ còn vài ngày nữa thôi. Tôi khuyên bà nên ở lại bên bà ấy.”
Thế là thế giới của Anuradha sụp đổ lần hai. Chồng cô đang nằm xa xôi, mẹ chồng cô đang thở những hơi cuối cùng trên chiếc giường bệnh viện tồi tàn. Cô đứng đó, giữa lòng người thân hai bên đang từ từ rời xa, cảm thấy mình như bị đóng băng giữa trung tâm của một cơn bão không tiếng động. Chiếc áo trắng của bà Sohini trên chiếc giường bệnh, dưới ánh đèn huỳnh quang, như một tấm màn tang mỏng manh. Ở ngoài kia, Thái Lan vẫn tấp nập, cuộc sống vẫn trôi, nhưng trong căn phòng này, thời gian đã ngừng lại. Hai bà Sen chỉ còn nhau, lặng lẽ chờ đợi, mỗi người mang một nỗi đau riêng, cùng chia sẻ một khoảnh khắc tận cùng mà không ai nói nên lời.







