Bạn Bè & Hàng Xóm (Phần 2): Cuộc Đua Tối Trong Phố
Sau cú sốc kép ly hôn và mất việc, Minh – một gã từng lắm tiền bạc, quen đi trong giới thượng lưu – giờ đây chỉ còn là cái bóng nhợt nhạt trong chính ngôi nhà xưa rực rỡ của mình. Tiền bạc tuột dốc trông thấy, danh dự tan biến, những cuộc hẹn cà phê sang trọng thay bằng những buổi gặm bánh mì khô giữa đêm khuya. Áp lực bủa vây, desperation như một con dao cứa vào cổ. Rồi một đêm, khi bụng đói cồn cào và ánh nhìn từ những người hàng xóm xa xỉ nhà bên cạnh lại tỉ tê khinh miệt, một ý tưởng đen tối, điên rồ nhưng lại hợp lý trong đầu anh bùng lên: Tại sao họ có, còn mình không? Chỉ là hàng xóm thôi mà!
Những đột nhập đầu tiên, nhắm vào những căn hộ trông sang trọng nhất phố cũ, khiến Minh rung rợn một cách khó tả. Trái tim đập thình thịch, tiếng gió vi vu qua khe cửa mở khẽ như tiếng thở dài của định mệnh. Nhưng rồi, khoảnh khắc mở ngăn tủ, chộp lấy chiếc túi xách hiệu hay hộp trang sức lấp lánh – thứ mà anh chỉ dám ngắm từ xa trước đây – một cảm giác khoái cảm kỳ lạ, tê tái ập đến. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh cảm thấy mình sống lại, cảm thấy được quyền lực, dù là thứ quyền lực giả tạo được rút ra từ bóng tối. Mùi gỗ đàn hương, ánh sáng phản chiếu từ kim loại lạnh tanh, thứ cảm giác bất khả xâm phạm trước giờ được san sẻ cho số ít, giờ đây thuộc về anh.
Và họ – những người bạn cũ, giờ đây là đồng bọn trong tội ác – càng làm Minh sa lún sâu hơn. Em thật đỉnh! – Long, một gã từng bán hàng điện tử chuyên chốt số ảo, giờ đây chuyên đi trước dò đường, nói với ánh mắt thèm khát. Anh bắt đầu có gu đấy, Minh! Chọn nhà đúng tập quán dân cư, trông giàu nhưng chắc chắn là nhà trống vào cuối tuần. – Linh, một cô gái nhỏ nhắn với bộ óc phân tích sắc sảo, sẽ phân tích mưu hoạch sau mỗi phi vụ. Những cái chạm ly rượu trong căn phòng trọ bừa bộn, mùi thuốc lá và mồ hôi hòa lẫn với sự tếu nhả về những đối tượng dễ bắt. Những lời khen ngợi, những cái vỗ vai, cái cảm giác chúng ta là kẻ đứng ngoài luật lệ, chúng ta là những kẻ thông minh càng khiến Minh ngả nghiêng thêm. Họ là bạn bè mới của anh, những người cùng chìm xuôi với con đường đen tối, mang lại cho anh thứ anh khao khát nhất trong lúc đó: sự công nhận (dù là lệch lạc) và sự tôn trọng (dù là bằng tiền bạc bất chính).
Nhưng hàng xóm, đối tượng của chúng anh, không hề vô tri. Một vài người đã để ý dấu vết nhỏ: chiếc cửa kính hơi trầy, một món đồ đắt giá biến mất, đôi lúc có bóng người lạ khuất vào ban đêm. Những lời bàn tán nhỏ nhoi, những ánh nhìn nghi ngờ bắt đầu len lỏi vào các buổi tối mát mẻ dưới cây phượng vĩ trước nhà. Một hệ thống camera an ninh tầm trung được lắp thêm, những chiếc ổ khóa từ khóa điện tử đắt tiền thay thế những cánh cửa gỗ cũ. Sự nguy hiểm không đến từ đâu xa, mà ngay trong chính không gian an toàn từng quen thuộc, trong từng nẻo phố anh từng dạo bước.
Minh cảm thấy sự tắc nghẽn. Những mục tiêu dễ dãi bớt đi. Phải liều hơn! – Linh thúc giục trong một cuộc họp nhóm căng thẳng. Căn nhà quyền lực kia ở cuối ngõ, biết có bao nhiêu bảo vệ? Nhưng đúng là kho báu! Long lắc rìu, mắt đỏ ngầu. Minh gật đầu, nhưng trong lòng như một con dao cứa. Khoái cảm ban đầu giờ đây chỉ còn là gánh nặng. Anh nhìn vào ánh mắt tham lam của Long và sự lạnh lùng của Linh, không còn nhìn thấy những người bạn, mà chỉ thấy những kẻ cùng đường đang kéo anh xuống vực cùng thêm bước. Sự liên kết trong bạn bè đồng bọn đang trở nên giống sự ràng buộc của dây xích, xiền xắt sự tự do còn lại của anh.
Đêm định đánh cắp căn nhà quyền lực ấy. Khi Minh leo qua hàng rào cao ngất, thân hình đồ sộ của anh bị mắc vào một hệ thống hàng rào điện mới lắp, chưa được cảnh báo. Tiếng kêu rên đau đớn, tiếng điện giật vang lên chói tai. Từ cửa sổ tầng dưới, chủ nhà – người chỉ vì có tiền mà trở thành mục tiêu – nhìn thấy bóng đen đang co giật trong bóng tối. Không cần nghĩ nhiều, anh ta chỉ cần nhấc điện thoại lên. Cảnh sát đến rất nhanh. Bên dưới, khi tiếng xe cộ ùn ứ, Minh nghe thấy tiếng bước chân chạy ngang qua một con ngách tối, gần như song song với anh. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, quen thuộc, nhưng nhanh chóng biến mất. Phải chăng là Long, người hét lên Cứu anh với! nhưng biết mình không cứu được nên bỏ chạy? Hay là Linh, cô gái thông minh lúc nào cũng có phương án thoát hiểm cá nhân? Minh không biết. Chỉ biết sự im lặng chết chóc của đêm và tia đèn pin rọi thẳng vào mình. Sự hàng xóm anh từng coi như con mồi giờ trở thành người chứng tội.
Cuộc sống vàng son đã thành tro tản. Giờ đây, Minh chỉ còn lại sự tuyệt vọng không đáy. Anh đã đánh đổi tất cả: sự nghiệp, hôn nhân, danh dự và cả nhân tính, chỉ để có vài món đồ xa xỉ và một chút khoái cảm tức thời từ những bạn bè đồng đẳng trong bóng tối. Cái giá phải trả cao hơn gấp bội: những tháng năm tù tội, sự khinh bạt của xã hội, và một cuộc đời chìm trong hối tiếc không dứt. Con đường đến với hố sâu chết chóc không phải một bước nhảy vọt, mà là những bước sa ngã li ti, từng được khích lệ bởi những lời nói ngọt ngào, những cái vỗ vai của những bạn bè mà anh từng nghĩ cùng chung chia, nhưng thực chất chỉ đang kéo anh xuống đáy vực của địa ngục trần gian – nơi ngay cả những người hàng xóm anh từng coi thường giờ trở thành người định mệnh cho ngày kết tội của anh. Cuộc đua tối trong phố kết thúc trong bóng và lạnh.







