Phim Banduan: Tù Nhân Vietsub - HD

Banduan

Xem phim mới Phim Banduan: Tù Nhân Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Banduan: Tù Nhân Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Banduan: Tù Nhân Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

127 phút

Quốc gia: Quốc Gia Khác

Thể loại: Gây Cấn, Hành Động, Hình Sự, Phiêu Lưu, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Nội dung phim

Banduan: Tù Nhân

Đêm ấy, không phải tự nhiên. Không phải do bóng tối hay lạnh giá của bầu trời đông. Đó là một đêm được tạo ra bởi những cú đấm, những tiếng hò reo điên cuồng và mùi máu tanh ngọt lẽng đẽng trong không khí. Banduan, người đàn ông vừa cất bước qua bức tường đá lạnh giá của nhà táng với tấm thân đã mòn, giờ đây lại bị đẩy vào một chốn khác – một cuộc chiến sinh tồn thực thụ giữa những bóng ma từ quá khứ và sự thô bạo hiện tại.

Họ là một băng nhóm. Không phải băng cướp thông thường, mà là những con thú được thả ra từ những chuồng cọt kẹt, mắt đỏ ngầu vì thuốc và oan hờn. Và họ nhắm đến hai cảnh sát. Hai người đàn ông với bộ đồng phục đã nhàu nát, những kẻ từng gánh chịu bạo lực của băng đảng này, giờ là mục tiêu số một trong cơn thịnh nộ chưa kịp xóa mờ.

Banduan thấy mình đứng giữa. Không phải vì lòng dũng cảm. Mà vì một sự trùng hợp ghê gớm của thời gian và không gian. Căn phòng kho hoang tàn này, với những cọc gỗ to bản và mảnh kính vỡ dưới đất, trở thành một vòng xoayy mới. Trong mắt hắn, những kẻ hung bạo kia không chỉ là mối đe dọa. Chúng là bóng ma của chính quá khứ hắn từng bước qua – những kẻ dùng dao găm và nỗi sợ để trị vì. Còn hai cảnh sát kia, với ánh mắt hoảng loạn nhưng không khuất phục, là hình ảnh phản chiếu của chính những gã lính trước đây hắn từng chống lại, hay là… những người có thể mở ra con đường hắn đã chôn vùi?

“Chạy đi!” – tiếng thét của một cảnh sát gần Banduan nhất, giọng nát như mảnh vụn.

Nhưng không còn chỗ để chạy. Cửa đã bị chèn chặt. Khung cửa sổ chỉ đủ cho một đứa trẻ trằn trọc. Và băng đảng đã bao vây, những bóng ma với mắt tròn xoe trong bóng tối. Trong chốc lát, thời gian đông cứng lại. Banduan nhìn bàn tay run rẩy của cảnh sát nắm chặt cây gậy gỗ, nhìn những đường vân trên tay mình – những vết sẹo lâu năm, kỷ niệm về những trận đòn trong buồng giam, về những ngày bị trói chặt vào giá đọng. Một ký ức mờ nhòe hiện lên: bàn tay nhỏ xíu, mềm mại của một đứa trẻ đang nắm ngón tay ông, lúc nào cũng ấm áp. Con gái. Cô bé chỉ mới năm tuổi khi ông bị bắt. Giờ nó mấy tuổi rồi? Khuôn mặt đã mờ nhạt trong sự tàn phá của thời gian.

Một tiếng rít xé tai. Một tên trong băng đảng vung dao. Không phải vào cảnh sát. Một động tác phòng thủ bản năng, thân thể Banduan lao tới trước, cánh tay chai sạn đón nhận nhát dao trên vai, một cái xé da thịt đau tận xương tủy. Không phải để giết. Mà để chặn đứng. Để đứng giữa.

“Các người!” – Banduan gầm lên, giọng khàn đặc vì bụi bặm và đau đớn. “Chúng là cảnh sát! Giết chúng mày cũng chẳng sống được lâu đâu!”

Câu nói vô dụng. Một trận mưa gậy, những cú đấm túi bụi. Banduan gục, nhưng lại đứng dậy. Hắn không chiến đấu như một võ sĩ. Hắn chiến đấu như một con thú bị dồn vào góc, dùng cả thân hình to lớn như một bức tường ngăn. Hắn dồn lũ chúng vào một khu vực, dùng những thứ vớ được – một thanh gỗ gãy, một khúc ống kim loại – tạo ra một phòng tuyến l暂且. Mỗi cú giữ chân của hắn là một cái giá phải trả: một vết đâm, một vết bầm tím, một đường xước dài trên ngực. Máu từ vết thương trên vai hòa với mồ hôi, nhòe cả quần áo.

Đôi mắt hắn không rời hai cảnh sát. “Cửa sau… có thể mở…” – hắn thều thào, máu me đầy mặt. Một trong hai cảnh sát gật đầu liều lĩnh, lập tức lao về phía cánh cửa phía sau kho, bị một tên đuổi theo.

Banduan thành một cái bia sống. Tất cả sự dữ dội của quá khứ, mọi bài học từ những trận đánh trong tù, mọi nỗi căm hận dồn nén, giờ đây được đổ hết vào việc chậm bước, chắn đường, nhận đòn trong im lặng. Hắn không phải là anh hùng. Hắn chỉ là một người đàn ông đã quen với sự đau đớn, và trong cơn bão bạo lực này, hắn thấy một cơ hội ly kỳ – cơ hội để trả tiền cho một món nợ mà hắn chưa bao giờ biết mình nợ ai. Có lẽ là nợ cho bản thân. Có lẽ là nợ cho cái bóng nhỏ xíu trong ký ức.

Khi tiếng còi cảnh sát xé toang màn đêm, khi ánh đèn xanh lóa loé qua cửa sổ vỡ, băng đảng tan rã như tro bám gió. Banduan đứng đó, đứng bresh giữa những mảnh vỡ của một cuộc chiến nhỏ, thân hình đã run rẩy vì mất máu và kiệt sức. Hai cảnh sát, một người bị thương nhẹ, người kia thoát thân, quay lại nhìn hắn. Trong mắt họ không còn sợ hãi, mà là sự hoảng loạn và bối rối triền miên.

Banduan nhìn lại chúng. Rồi cúi xuống, nhìn bàn tay đẫm máu của mình. Trong sự đau đớn âm ỉ, cơn khao khát mãnh liệt được tái hiện: được gặp con gái. Được nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đó, được nghe giọng nói trong trẻo gọi “ba”. Nhưng điều đó giờ đây có vẻ xa vời hơn cả bức tường nhà tù ngày xưa. Vì sau đêm này, sau những gì hắn vừa làm và những gì hắn sắp phải đối mặt, Banduan biết rằng bản thân mình không còn là cựu tù nhân chỉ cần sống sót.

Hắn là tù nhân của một tội lỗi mới, một cuộc đối đầu mới, và có lẽ là tù nhân của một hy vọng mong manh, dễ vỡ – hy vọng rằng, chỉ một chút xíu, những gì hắn đã làm đêm nay có thể chạm được đến một sự cứu rỗi nào đó, dù là vô vọng. Hắn ngước mắt nhìn ánh đèn xanh xanh đang đến gần, và trong cơn đau buốt, an tâm rằng mình đã sống sót qua đêm bạo lực. Nhưng sống để làm gì, thì câu hỏi ấy bắt đầu âm ỉ, châm ngòi trong tâm trí kẻ từng trải qua tù đày và giờ đây, một lần nữa, lạc lối giữa những âm thanh và ánh sáng hỗn loạn của thế giới bên ngoài.

Thu gọn...