Cái lạnh chết người của hồ băng không chỉ là hiểm cảnh, mà còn như lời nguyền định mệnh khơi mào mọi bi kịch sau này. Khi Gia Cát Nguyệt (Lý Quân Nhuệ) - người đàn ông kiệt xuất mà Sở Kiều (Hoàng Dương Điền Điềm) hết lòng tin yêu và phụ thuộc - cùng Sở Kiều sa xuống vực nước tĩnh lặng đầy hiểm nguy, khoảnh khắc ấy dường như đã định đoạt cả số phận hai người. Dưới làn nước đóng băng giá rét, Sở Kiều cảm nhận được sự mất consciousness dần dần, cảm giác lạnh lẽo hun hút len lỏi vào từng thớ xương. Đúng trong lúc tuyệt vọng, một bàn tay mạnh mẽ, vững vàng kéo nàng lên khỏi nơi chết chóc. Đó là Yến Tuân (Trương Khang Lạc) - người tưởng chừng như người cứu mạng, nhưng sau này lại hóa thân thành ác quỷ của nàng.
Khi tin dữ về cái chết của Gia Cát Nguyệt như tia sét đánh ngang tai, mọi lý trí, mọi hy vọng trong lòng Sở Kiều sụp đổ tan tành. N đau đớn đến ngất xỉu, bừng tỉnh trong nước mắt và hận thù như dòng cháy dữ dội, thiêu rụi mọi khuất光伏 trước mắt. Yến Tuân, dù đã đưa nàng lên khỏi hồ, giờ đây trong mắt nàng chỉ là thủ phạm gián tiếp, là kẻ đã cướp đi ngọn lửa ấm áp nhất cuộc đời nàng. Trái tim Sở Kiều từ nóng bỏng hóa thành băng giá, quyết tâm trả thù Yến Tuân ăn thịt uống máu trở thành động lực duy nhất thôi thúc nàng tồn tại. Nàng không nương tay, không khoan nhượng, chờ đợi từng khoảnh khắc nhỏ, từng sơ hớ của Yến Tuân để lột da rút ruột. Nàng tính toán từng bước đi, từng lời nói, vẻ ngoài kiên cường che giấu một tâm hồn đang tan nát chờ ngày báo thù.
Tuy nhiên, giữa dòng chảy khốc liệt của mối thù, Biện Đàng - nơi Sở Kiều tạm lánh và tìm kiếm chân mối chống lại Yến Tuân - lại trở thành nơi khai sinh một bí ẩn. Nàng thường xuyên nhận được sự giúp đỡ kỳ lạ: một lá thư bí mật chỉ đường, một khoản tiền chu cấp kịp thời, một lời khuyên sắc sảo đúng lúc. Điểm đáng ngờ nhất là cảm giác quen thuộc, một thứ ấm áp xa xăm như bóng ma của quá khứ, luôn bao quanh những người trợ giúp ấy. Dù che giấu kỹ lưỡng, Sở Kiều vẫn nhận ra gương mặt, dáng đi, thậm chí là hơi thở quen thuộc trong từng cái vẫy tay, từng cách ngôn từ giữa đám đông. Lòng nghi ngờ nhen lên thành ngọn lửa hy vọng: Có phải... có phải là hắn vẫn còn sống? Ngày ấy trong hồ băng lạnh ngắt... có thể hắn đã không chết? Bí ẩn này dần xâm chiếm tâm trí nàng, làm xáo trộn dòng chảy thù hận đang tuôn chảy. Liệu đó là duyên phận hay là một cạm bẫy tàn khốc đang chờ đợi nàng?
Trong khi đó, quyền lực đã làm Yến Tuân dần điên loạn. Từ một người chỉ huy có phần tàn nhẫn nhưng vẫn giữ lý chí, hắn giờ đây sa vào vực thẳm của tà ác. Hắn không chỉ trừng phạt mà còn giết chóc vô tội, tàn phá thành thị, khiến lời đồn loạn lạc khắp bốn phương thành hiện thực thực sự. Máu chảy thành sông, xương đống thành núi. Sự tàn bạo của hắn như một cơn lũ dữ, cuốn phăng sinh linh, quét sạch sự an lạc. Mỗi tin dữ về sự hủy diệt do Yến Tuân gây ra lại càng vạch thêm một vết cắt sâu trong lòng Sở Kiều, củng cố quyết tâm phải hạ hắn xuống, không chỉ vì thù cá nhân, mà vì muôn ngàn sinh linh đang khóc than.
Đến đây, hai ngả đường lớn mở ra trước Sở Kiều:
1. Ngả thù hận và nghi ngờ: Liệu nàng theo đuổi tới cùng sự trả thù Yến Tuân? Nhưng làm sao chứng minh được người bí ẩn ở Biện Đàng có liên quan đến Gia Cát Nguyệt? Và nếu đúng vậy, việc chính nàng nuôi mối thù ác liệt với người hắn có thể khiến nàng đẩy người mình yêu vào con đường không trở lại? Bàn tay xấu xa có vô tình làm mất đi cơ hội đoàn tụ cuối cùng?
2. Ngả hy vọng và cứu rỗi: Liệu nàng có thể dũng cảm từ bỏ lối mòn hận thù, tập trung hết vào việc bình định loạn lạc và tìm ra chân tướng sự thật? Nếu người bí ẩn thật sự là Gia Cát Nguyệt sống sót, làm sao để nhận ra và tiếp cận hắn mà không bị vướng bởi quá khứ? Làm sao để thuyết phục hắn quay về khi tâm hồn có lẽ đã tổn thương nặng nề?
Liệu Sở Kiều - người phụ nữ băng giá giữa bão táp của thù hận và hoài niệm - có thể vượt qua chính mình để tìm đến ánh sáng? Liệu nàng có đủ trái tim rộng lớn để dung dung cho quá khứ đủ đau buồn, đủ lý trí để phân biệt bạn thù trong cơn lốc tàn bạo mà Yến Tuân đã tạo ra, và đủ kiên cường để níu giữ tình yêu đã từng Băng Hồ Trọng Sinh không tan biến? Ngày đoàn tụ với Gia Cát Nguyệt - nếu nó đến - có còn vẹn nguyên như trong mộng, hay đã hằn dấu những vết thương không thể lành từ cảnh hồ băng định mệnh đó? Trả lời nằm ở chính bước chân và lựa chọn của nàng giữa giữa bùn đen của thù hận và ánh ban mai của hy vọng.







