Bão đang đến gần. Gió cuốn từng lớp bụi đất đỏ vào không trung, vít nghiêng những ngọn cỏ gai cháy xém dọc sườn núi. Cặp đôi đồng tính dừng chân trước vách đá cheo leo, dây leo núi đã mòn vắt vội qua vai. Ánh mắt họ không chỉ hướng về đỉnh Non Cao phủ sương trắng – nơi chứa đựng lời hứa về một khởi đầu mới – mà còn ngoái lại phía sau. Nơi bóng tối rừng già nuốt chửng con đường mòn họ vừa đi qua, mang theo vết xước của những giọt nước mắt năm nào. Tiếng quát tháo của người cha khóa trái cửa phòng ngày họ công khai yêu nhau. Mùi thuốc súng từ cuộc biểu tình chống cộng đồng LGBT+ năm tháng trước. Từng mãnh ghép ký ức ùa về dữ dội hơn cả cơn cuồng phong đang gầm rú phía chân trời.
Bàn tay họ siết chặt nhau hơn khi mây đen vần vũ kéo tới. Hai chiếc ba lô nặng trĩu không chỉ bởi bình nước và lều trại. Cân nặng của những lá thư tuyệt giao chưa dám mở lại, những bức hình bị xé tan tại bữa tiệc đám cưới người em họ. Hơi thở của họ gấp gáp khi leo lên tảng đá chênh vênh – cơ thể mệt nhoài như chính cuộc đấu tranh giành quyền được tồn tại. Song song với việc tìm đường tránh đá lở, họ vẫn vật lộn với những câu hỏi cũ: Liệu mặt trời có đủ sức xé tan mây đen? Liệu yêu thương có thể thắng được định kiến như cách lửa trại xua đi lạnh giá ban đêm?
Bão đang đến gần từ nhiều phía. Những hạt mưa đầu tiên lạnh buốt rơi xuống cổ khiến người đàn ôn g trẻ tuổi hơn giật mình nhớ lại tiếng đập cửa đòi chữa trị tại trung tâm cải tạo. Người bạn đời nắm lấy vai anh, ngón tay lần theo vết sẹo mờ trên gáy – dấu tích của cuộc đào thoát năm hai mươi tuổi. Trong khoảnh khắc ấy, đỉnh núi phía trước bỗng hiện ra rõ ràng sau một vệt chớp xé ngang trời: cao vời vợi và hiểm trở, nhưng không còn là ảo ảnh. Mùi ozone trong không khí báo hiệu dông tố sắp ập xuống buộc họ phải lựa chọn: dựng lều trú ẩn tại sườn núi hay tiếp tục tiến lên để khỏa lấp tiếng thì thầm độc hại từ quá khứ.
Ánh chớp lần thứ hai chiếu rọi hai bóng hình nhỏ nhoi giữa đại ngàn. Những ngón tay đan vào nhau như mấu chốt cuối cùng níu họ khỏi vực thẳm. Bão đang đến gần – bão từ bên ngoài và bão trong lồng ngực – nhưng lần này họ chẳng còn là hai kẻ bỏ chạy.
