Hành trình của Sun bắt đầu từ những vết sẹo không nhìn thấy. Năm 25 tuổi, cậu giao hàng với chiếc xe máy cũ kỹ giữa Sài Gòn nhộn nhịp, nhưng trong tâm trí, cậu vẫn là cậu bé 12 tuổi chứng kiến cảnh người anh trai bị đẩy ngã từ ban công, tiếng mẹ hét thét rồi im lìm mãi mãi. Bạo lực không chỉ cướp đi thân xác, nó còn để lại một vòng xoáy tội lỗi day dứt – tại sao không ở nhà? tại sao không kịp giữ mẹ? Những câu hỏi như dao cứa vào tim cậu mỗi khi yên tĩnh lại.
Cơ hội đến lờ mờ khi nghe đồn về Dream Entertainment, một đế chế giải trí mới nổi tại địa phương, nơi quyền lực và tiền bạc thường đi đôi với những bóng tối. Đối với Sun, đây không chỉ là công việc giao đơn hàng thông thường, mà là lối vào thế giới của những kẻ giàu có, của những người có thể liên quan đến quá khứ đen tối gia đình. Mục đích cậu nghĩ tới chỉ một: Báo Thù (2026) – một cái tên cậu gieo trong đầu như một lời thề ngầm, một động lực vặn vẹo níu cậu không được chết chìm trong nỗi đau.
Ngày đầu tiên đến bộ phận giao nhận của Dream, mồ hôi lạnh trán Sun khô dần khi bước vào sảnh chạm trần sang trọng. Và ở đó, Jay xuất hiện. Giám đốc công ty, người đàn ông đôi mươi cuối ba, đẹp như tượng điêu khắc, nhưng sự uy quyền tỏa ra từ từng cử chỉ như một làn sương lạnh. Ánh mắt sắc như dao của Jay liếc qua Sun, không nhiều, nhưng đủ khiến cậu thấy da gà chạy dọc sống lưng. Sun nhận ra ngay – cái cách Jay đứng thẳng, tay đặt túc tác trên bàn, cái độ lạnh trong nụ cười thoáng qua – tất cả nói lên một sự kinh nghiệm rợn người trong việc kiểm soát và thao túng. Lần gặp đầu tiên này không phải ngẫu nhiên, nó như một sợi dây vô hình kéo hai linh hồn có quá khận đan vào nhau: Sun với vẻ ngoài vô hại nhưng trong tim là mồi lửa báo thù, và Jay – đỉnh quyền lực, có thể giữ chìa khóa cho câu trả lời mà Sun khao khát.
Từ ngày đó, cứ mỗi đêm đưa hàng xa xôi cho những khách VIP quan trọng, Sun không chỉ xem đó là nhiệm vụ. Cậu lặng lẽ quan sát, ghi nhớ từng hành vi nhỏ của sếp Jay, từng lời ăn tiếng nói với đối tác. Cậu cảm nhận được một khoảng cách vô hình giữa vẻ hào nhoáng bên ngoài và những gì ẩn giấu trong mắt Jay – một khoảng cách mà cậu hy vọng chứa đựng manh mối về ngày tháng năm 2014, ngày gia đình cậu tan vỡ. Báo thù giờ không còn là mơ mộng cá nhân nữa; nó là công cụ đấu tranh, là thứ duy nhất giữ cho Sun không chìm đắm trong cơn lốc đau thương. Những lần giao hàng muộn màng về đến nhà, cơ bắp cậu vẫn căng cứng như kiếm bị gỉ, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Hành trình Báo Thù (2026) đã bắt đầu, với Sun như một con tàu đi vào vùng biển đầy nguyên liệu nguy hiểm, với Jay là cơn bão chính đang chờ đợi phía chân trời.







