Mưa rào tháng 6 ở Seoul đổ xuống trắng trời, cũng là ngày người ta tìm thấy xác nữ sinh Lý Sohee nằm bất động dưới chân tòa nhà trụ sở của công ty truyền thông Lumina, bên cạnh là chiếc móc khóa hình con mèo trắng mẹ cô tặng hồi đầu năm, vỡ nát thành mấy mảnh. Cô mới 23 tuổi, sinh viên năm cuối khoa Truyền thông Đại học Kyunghee, tham gia chương trình thực tập mà chính quyền quận Gangnam từng quảng bá rầm rộ là cơ hội đổi đời cho sinh viên trẻ. Nhưng trong giới sinh viên thực tập ở Gangnam, người ta gọi nó bằng cái tên Bẫy Nữ Sinh – cái tên đám trẻ thì thào với nhau suốt mấy tháng qua, còn cảnh sát và truyền thông thì cố tình lờ đi như không tồn tại.
Sohee không phải đứa đầu tiên sa vào cái bẫy này. Mẹ cô làm công nhân dọn vệ sinh ở bệnh viện, bố nằm liệt giường từ sau cơn đột quỵ năm ngoái, toàn bộ chi phí sinh hoạt, thuốc men đều trông chờ vào học bổng và số tiền thực tập 3 triệu won mỗi tháng mà Lumina hứa hẹn. Cái flyer màu hồng trên bàn tuyển dụng hội chợ việc làm tháng 3 ghi rõ: Ưu tiên nữ sinh, đảm bảo việc làm chính thức sau 3 tháng thực tập, được tham gia các dự án chiến lược cho nhãn hàng lớn. Sohee nộp hồ sơ ngay tối hôm đó, phỏng vấn chỉ kéo dài 10 phút, cô được nhận ngay lập tức – điều mà giáo sư hướng dẫn từng cảnh báo là quá dễ dàng thường chứa đựng bất thường, nhưng lúc đó cô bị tiền bạc làm mờ mắt, chẳng nghe ra.
Tuần đầu tiên thực tập, Sohee hào hứng lắm. Cô được giao làm proposal cho chiến dịch quảng bá nước giải khát mới của một tập đoàn bán lẻ lớn, làm việc đến 2 giờ sáng suốt cả tuần, chỉnh sửa 17 lần theo yêu cầu của team leader. Đến khi Lumina ký được hợp đồng 5 tỷ won với khách hàng, cô hỏi về việc ghi danh mình vào nhóm thực hiện, người phụ trách chỉ cười khẩy: Thực tập sinh mà đòi hỏi quyền lợi? Muốn có offer chính thức thì đóng mồm lại mà làm, lỡ hé răng một câu là tao gửi thư xấu cho trường, không thể tốt nghiệp đâu nhé.
Đó mới là khởi đầu của áp lực. Sau đó Sohee phải kiêm nhiệm 4 việc cùng lúc: trực social media 24/7, viết content cho 12 fanpage khác nhau, đi gặp khách hàng thay cho nhân viên chính thức, thậm chí làm cả việc lấy đồ ăn, giặt đồ cho sếp. Không có tăng ca, không có phụ cấp, lương thực tập tháng nào cũng bị trừ 30% dưới danh nghĩa phí đào tạo. Có lần cô ốm nặng, xin nghỉ 1 ngày, hôm sau đến công ty đã thấy giấy thông báo chấm dứt thực tập, sếp dọa: Mày nghỉ là gia đình mày mất nguồn thu nhập, bố mày còn thuốc men này nọ, tự hiểu nên làm gì đi.
Lòng tham của Lumina không chỉ dừng ở bóc lột sức lao động. Sohee vô tình vào được thư mục chung của phòng kế toán, mới biết công ty đang lấy danh nghĩa tuyển thực tập sinh để nhận trợ cấp chính phủ mỗi người 2 triệu won/tháng, nhưng thực tế chỉ trả cho sinh viên 1 triệu, còn lại nhét vào túi riêng. Tệ hơn, họ còn làm giả dữ liệu tương tác của các chiến dịch để lừa khách hàng chi thêm tiền quảng cáo. Cô chụp lại toàn bộ bằng chứng, gửi cho người bạn cùng phòng là Minji, dặn: Nếu tao có chuyện gì, mày đưa cái này cho cảnh sát.
Cái chết của Sohee không phải là tai nạn, cũng không hẳn là tự tử vì chán nản. Chiều ngày mưa hôm đó, team leader tìm thấy cô đang định copy file bằng chứng ra USB, gọi 4 tên bảo vệ khống chế cô, lấy đi điện thoại, dọa sẽ tung clip giả mạo cô nhận hối lộ lên mạng, khiến cô không thể bước chân vào ngành truyền thông nữa, gia đình cô cũng bị liên lụy. Cô chạy lên sân thượng, nhìn xuống phố xá tấp nập, nhớ đến gương mặt nhăn nheo của mẹ, nhớ đến bố nằm liệt giường chờ thuốc, rồi bước qua lan can.
Thám tử Yoo Jin được giao điều tra vụ án, ban đầu ai cũng coi đó là tự tử do áp lực học tập, thực tập. Ông từng suýt mất chức vì điều tra một vụ tham nhũng, giờ được chuyển về đồn quận Gangnam, chẳng mặn mà gì với vụ án này cho đến khi thấy hồ sơ bệnh án của bố Sohee, và nhớ đến con gái ông, cũng đang là sinh viên năm hai, từng suýt gật đầu với một lời mời thực tập hào nhoáng tương tự hồi đầu năm. Ông thấy lạ: giày của Sohee để lộn ngược ở lối vào sân thượng, bên trong có một tờ giấy nhỏ viết bằng mực nhòe nước mưa: Lumina lừa tụi em, đừng để bọn nó hại thêm ai nữa.
Ông bắt đầu xác minh, mới biết trong 3 năm qua, Lumina đã tuyển 42 thực tập sinh, toàn bộ là nữ sinh, có 7 người đã xin nghỉ đột ngột, 2 người nhập viện tâm thần, không một ai dám nói ra sự thật vì bị dọa nạt. Càng đào sâu, ông càng thấy rõ bộ mặt của cái gọi là Bẫy Nữ Sinh: nó nhắm trúng vào những cô gái trẻ, thiếu kinh nghiệm, cần cơ hội để xây dựng sự nghiệp, cần tiền để nuôi gia đình, biến họ thành những con cừu hy sinh không tiếng kêu, gánh toàn bộ khối lượng công việc của nhân viên chính thức với đồng lương rẻ mạt, rồi bỏ rơi họ khi đã vắt kiệt sức lực, hoặc trấn áp họ khi chúng biết được bí mật.
Yoo Jin điều tra sâu hơn, mới lật tẩy được sự thật đen tối phía sau đế chế Lumina. Người đứng sau không chỉ là giám đốc công ty, mà còn là một cựu nghị sĩ có thế lực lớn, sử dụng mạng lưới Bẫy Nữ Sinh này để vừa bóc lột nhân lực giá rẻ, vừa rửa tiền qua các dự án giả, vừa thao túng dữ liệu truyền thông phục vụ cho các nhóm lợi ích. Cảnh sát trưởng quận từng nhận hối lộ từ Lumina, nên mọi báo cáo về hành vi bóc lột của công ty đều bị chìm xuống, thậm chí có 2 vụ tự tử của thực tập sinh trước đó cũng bị ghi nhận là trầm cảm do áp lực cá nhân để che đậy.
Đến khi Yoo Jin tìm được USB của Sohee do Minji giao, cùng danh sách 12 nữ sinh mới sẽ tham gia kỳ thực tập tháng sau – trong đó có con gái lớp 12 của người bạn thân ông – ông mới quyết tâm đưa mọi chuyện ra ánh sáng, dù bản thân bị đe dọa, xe bị đập nát, giấy tờ nhà bị người ta gửi đến tận cửa.
Sohee đã chết, nằm xuống dưới cơn mưa tháng 6 ấy, nhưng cái Bẫy Nữ Sinh vẫn còn đó, lấp liếm dưới vỏ bọc hào nhoáng của những lời hứa hẹn đổi đời, chờ đợi những cô gái khác sa chân vào, trở thành con mồi tiếp theo cho lòng tham không đáy của những kẻ nắm quyền lực.







