Cánh cửa gỗ cũ kỹ của ngôi nhà khẽ rên một tiếng, phả ra làn hơi lạnh giá cùng bụi bặm của những năm tháng. Jo đứng trên ngưỡng cửa, trong tay nắm chìa khóa bằng đồng đã xanh rỉ. Tiếng then cài leng keng vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một lời nhắc nhở về một đời người đã xa, về một người đã mất.
Hồi ức ùa về, không phải theo từng mảnh, mà là cả một dòng chảy cuộn trào. Anong - Bé Ghệ Ma Cưng của anh - vẫn còn ở đó, trong mỗi đường nét vôi vàng trên bức tường, trong mỗi tia nắng vàng vọt xuyên qua ô cửa sổ mờ. Linh hồn nàng không rời bỏ nơi này, nơi từng là nơi họ trao nhau lời thề nguyện giản dị nhất dưới bầu trời đầy sao. Tình yêu của họ lúc bấy giờ rực rỡ tựa đóa hoa núi nở giữa đá tai mèo, đẹp đến nao lòng. Nhưng rồi định mệnh cay nghiệt lại đặt khoảng cách lớn nhất - cái chết - giữa hai trái tim đã hòa làm một. Jo tưởng rằng với sự ra đi của Anong, mọi thứ đã chìm vào giấc ngủ vĩnh cửu dưới lớp bụi thời gian.
Thế rồi, hắn xuất hiện. Một kẻ lạ mặt khoác áo choàng dính bụi, ánh mắt như thu lấy ánh sáng của cả một thế giới khác. Hắn không nói nhiều, chỉ trao cho Jo một chiếc đồng hồ cát cổ xưa, chiếc đồng hồ mà cát trong đó không bao giờ rơi hết. Bạn có muốn xem không? - giọng hắn khàn khàn, như tiếng gió lọt qua khe đá. Có thể, bạn sẽ thấy cô ấy ở những nơi xa hơn là ký ức.
Jo gật đầu. Và thế là dòng sông nhân duyên, con sông mà anh vẫn cảm nhận thấy đã ngừng chảy vì nỗi đau, bỗng nhiên được mở lối. Anh bước lên một chiếc cầu mờ ảo, bước qua ranh giới mong manh giữa hiện tại và quá khứ.
Lần đầu tiên, anh thấy trước mình một tán rừng nguyên sinh đầy sương mù, mùi cỏ thối và đất ẩm quen thuộc. Anong không còn là cô gái dịu dàng thường ngày. Nàng là một nữ chiến binh, tên gọi Mỵ Nương. Áo giáp nhẹ, roi sam đen óng, mái tóc dài buộc gọn phía sau. Nàng dẫn đầu một đội quân nhỏ, mắt tinh anh đang lướt qua lối rừng, cảnh báo cho những bước chân đơn độc phía sau. Và Jo, ở kiếp ấy là một thiếu niên lang thang, tên là Lương. Họ gặp nhau trong một trận phục kích, không phải tình yêu sét đánh, mà là sự tương phản và hòa hợp trong cái chết đe dọa. Anh - Lương - bị thương, nàng - Mỵ Nương - dừng cuộc chiến để chữa lành cho kẻ thù? Không, là cho người mà trái tim nàng cảm nhận được điểm quyến luyến từ cõi vô hình. Tình yêu nhen nhát giữa mùi máu và mùi cỏ úa, đẹp đẽ và tàn khốc như một bông hoa dại mọc giữa vùng đất bạc màu. Họ phải xa nhau khi cuộc chiến đòi hỏi, và Lương ngã xuống trên một cánh đồng hoang, mắt nhìn bầu trời xanh, miệng thều thào tên nàng. Một mối duyên chưa trọn đã cắt đứt bởi mũi giáo.
Lần thứ hai, thế gioscopic xoay. Jo bước ra khỏi làn sương mù, đứng giữa một thành phố nhộn nhịp nhưng tối sẫm, những bóng ma vương vấn trong các con hẻm. Anong lần này là một cô gái trẻ mặt mày tái mét, tên gọi Thảo Nguyên. Nàng có đôi mắt nhạy bén thái quá, thường xuyên chứng kiến những điều người khác không thấy. Jo, kiếp ấy là một thám tử tư, tên Việt. Họ gặp nhau trong một vụ án tự tử đầy nghi vấn. Thảo Nguyên - Bé Ghệ Ma Cưng - là chìa khóa, là người có thể nhìn thấy manh mối vụng về mà những người sống bỏ quên. Họ cùng nhau truy tìm, lần theo những dấu vết của một linh hồn oan khuất. Những cuộc đối chất với những bóng ma giận dữ, những bí mật được hé lộ trong những giấc mơ. Tình yêu nở ra từ sự tin tưởng, từ việc cùng nhau đứng ở ranh giới cái sống và cái chết, cùng nhau chống lại những bóng tối không phải của riêng ai. Nhưng định mệnh một lần nữa chơi trò tráo chỗ. Một vụ án cuối cùng quá chông chênh. Thảo Nguyên dùng hết khả năng tâm linh để bảo vệ Việt, để lái thuyện vụ án đến với sự thật, và nó đã lấy đi sinh mạng nàng. Một lần nữa, Việt trơm lặng nhìn bóng hình người mình yêu dần tan vào sương màn, để lại một lời hứa chưa kịp thốt.
Trên cầu nhân duyên, Jo quỳ xuống, nước mắt không còn là nước mắt của người sống. Anh hiểu rồi. Những kẻ lạ mặt, những kiếp người khác nhau, nhưng luôn có một ánh mắt, một nụ cười, một cách nói, một sự dịu dàng không thể nhầm lẫn. Đó là Anong. Bé Ghệ Ma Cưng. Dẫu là nữ chiến biang Mỵ Nương, là thám tử tâm linh Thảo Nguyên, hay là bất kì hình hài nào khác, trái tim nàng vẫn là của nàng. Và trái tim anh... vẫn chỉ là của nàng.
Sợi dây nhân duyên ấy không bao giờ đứt. Nó chỉ che giấu, chỉ im lặng giữa những kiếp người trôi qua. Nó kết nối họ qua thời gian, qua không gian, qua cả sự sống và cái chết. Cái chết không phải là sự tách rời, mà có lẽ chỉ là một phép thử, một sự tạm biệt để rồi tìm thấy nhau ở một vòng quay khác.
Jo đứng dậy, chiếc đồng hồ cát trong tay nhẹ nhàng lắc, nhưng cát không rơi. Anh quay về phía ngôi nhà cổ, không còn là nơi đầy hồi ức đau buồn, mà là một cái nôi của một tình yêu bền bỉ vô hình. Anh bước vào trong, đóng cửa lại. Không còn tiếng động, chỉ còn sự tĩnh lặng ấm áp. Anh biết rằng, ở đâu đó ngoài kia, trong một không gian nào đó, Bé Ghệ Ma Cưng - Anong - đang chờ. Và dòng sông nhân duyên, lần này, sẽ không bao giờ ngừng chảy nữa. Vì tình yêu của họ đã học được cách vượt qua mọi định mệnh, mọi sự cách biệt. Họ đã chứng minh cho cả thời gian và cả cái chết thấy rằng, một sợi dây bằng ánh sáng và ký ức, sẽ không bao giờ đứt.







