Khép lại những trang hồi ức của My Boo, Jo bước chân trở về ngôi nhà cổ – nơi mà bức tường đá xưa cũ vẫn ghi khắc dấu chân thời gian, và trong mỗi khe nứt, có lẽ vẫn còn lưu lại hơi thở của Anong. Cái lạnh của không khí cũ như bám vào da, nhưng trong tim anh, ngọn lửa ký ức đã bùng cháy từ lâu. Anh từng nghĩ, sau biến cố định mệnh, tất cả chỉ còn là tro bụi phai nhạt dưới lớp rêu phong. Nhưng không, hình bóng cô gái với mái tóc dài tung bay trong chiều gió, nụ cười nhẹ nhàng như ánh trăng rằm, vẫn nguyên vẹn, vẫn vương vấn.
Họ từng có một mùa yêu đẹp đến nao lòng. Tình cảm nảy nở giữa những con hẻm cổ kính, những bữa trà chiều đầy ký ức, và những lời hứa thầm thì dưới bóng cây đa cổ thụ. Rồi định mệnh lại một lần nữa mang Anong đi xa, xa về phía bên kia thế giới, để lại Jo giữa khung trời rỗng tuếch. Anh tưởng rằng mình sẽ sống trọn đời với nỗi đau âm ỉ ấy, với những bức tưa tưởng như những mảnh kính vỡ khó có thể hàn gắn.
Thế rồi, người ấy xuất hiện – một kẻ xa lạ, chiếc áo choàng dài che khuất khuôn mặt, mắt đượm một màu sắc không phải của cõi trần. Không một lời vô nghĩa, hắn đặt vào tay Jo một chiếc la bàn cổ, những đường vân trên đó như đang rung động nhẹ. “Muốn thấy lại cô ấy chứ?” – giọng nói khàn khàn như tiếng gió lọt qua khe cửa cũ. “Không chỉ trong ký ức. Tận m witness những kiếp đời từng chung bước, những cuộc tình đã bị lịch sử phớt lờ.”
Và Jo gật đầu. Không phải vì tò mò, mà vì một nhu cầu c佈t bức, một niềm tin mù quáng rằng nếu yêu thật sự, nó phải mạnh hơn cả ranh giới của sự sống và cái chết.
Kiếp đầu tiên, anh tìm thấy Anong trong hình hài một nữ chiến binh của vùng đất hoang sơ, tên gọi Oanh. Kiếm trong tay nàng sắc bén hơn lưỡi liềm, ánh mắt kiên cường hơn bão tố. Họ gặp nhau trên một chiến trường đẫm máu, nơi người và người giết hại nhau vì những lý tưởng xa vời. Nhưng giữa trận tiền tàn khốc, nàng lại dùng thân hình mảnh mai che chở cho anh – một kẻ lạ mặt bị thương, được cứu sống bởi chính kẻ thù. Tình yêu ở kiếp ấy, đắng cay như rượu mạnh, nhưng da diết đến tột cùng. Họ yêu trong nỗi sợ mỗi ngày sẽ là ngày chia ly, và rồi cuối cùng, một mũi tên bí mật đã cướp đi tiếng cười của Oanh mãi mãi. Jo thức tỉnh với vết sẹo hình trăng khuyết trên lưng – dấu tích còn nguyên vẹn trên thể xác hiện tại.
Kiếp thứ hai, bóng dưối Oanh đã là một thám tử tâm linh ở London đương thời, tên là Lí. Anh là một sinh viên luật, khát khao sự thật, còn nàng là người dẫn dắt những linh hồn lạc vào cõi âm. Họ gặp nhau trong một vụ án hiếp dâm và sát hại không có xác, nơi những ký ức bị chôn vùi lại trỗi dậy thành những bóng ma giận dữ. Mỗi vụ án là một chút mảnh vỡ của ký ức chung, là thử thách cho lòng tin. Họ tháo gỡ từng lớp mánh khóe, cùng nhau đối mặt với những bóng ma tăm tối nhất của quá khứ. Nhưng định mệnh lần này ghen tuông trong một cách tàn nhẫn khác: một phép màu đen tối, một sự đánh đổi đầy tổn thương. Để cứu một linh hồi vô tội, Lí đã hy sinh chính mình, để lại cho anh – lúc ấy là một luật sư trẻ – cái chết trong tuổi trẻ và bức chân dung người phụ nữ mắt như sao đêm, mỉm cười trong khung tranh cũ.
Và thế là cứ thế, qua những thời đại xoay vần, qua những hình hài khác biệt, qua biết bao cuộc đời, họ vẫn tìm thấy nhau. Có lẽ một kiếp, họ là những đứa trẻ mồ côi cùng lớn lên trong một tu viện cổ kính. Có lẽ một kiếp khác, họ là hai người lính trong một cuộc hành quân xuyên sa mạc, trao nhau chiếc khăn tay đẫm mồ hôi và bụi cát. Có lẽ cũng có những kiếp, họ chỉ là hai bóng người lướt qua nhau trong đám đông, chưa kịp nhận ra ánh mắt đã từng thuộc về nhau ngàn năm trước.
Đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đó là một sợi dây nhân duyên được dệt nên từ những hơi thở cuối cùng, những giọt nước mắt chưa kịp khô, những lời hứa chưa kịp thốt nên, và cả những nỗi đau chưa kịp tan. Sợi dây ấy không đứt, không phai, chỉ mỏng manh hơn khi xuyên qua lớp lớp sương mù của kiếp người. Nó nối liền hai linh hồn ở hai đầu cầu vồng, bất chấp thời gian, không gian hay định luật.
Giờ đây, đứng giữa ngôi nhà cổ với chiếc la bàn cổ trong tay, Jo cảm thấy mình không còn đơn độc. Những bức tường đã không còn chỉ là nơi giam giữ ký ức, mà là cổng vào cho những chuyến phiêu lưu qua các thế kỷ. Anh biết rằng kẻ lạ mặt kia, dù mang thân xác nào, dù có mục đích gì, cũng chỉ là một mảnh ghép trong bức tranh lớn hơn – một nhân tố thúc đẩy sợi dây ấy được kéo căng, để hai đầu bắt đầu tiến lại gần nhau lần nữa.
Bởi giữa Jo và Anong không chỉ là tình yêu của một kiếp người. Đó là một ký ức xa xăm được lặp đi lặp lại, một sứ mệnh được ghi vào từng hơi thở. Trong mỗi đôi mắt họ nhìn nhau qua bao kiếp, vẫn thấy ánh sáng như ngày đầu – Bé Ma Của Anh, Bé Ghệ Ma Cưng – là một cách gọi dịu dàng, một lời then chốt để mở khóa hết thảy những bí mật của những kiếp trước, và một lời hứa cho những kiếp sắp tới.
Và Jo tin, dù định mệnh có nghiệt ngã đến đâu, qua bao lần xa cách, họ vẫn sẽ tìm về nhau. Bởi yêu thương, thực chất, là thứ duy nhất bền vững hơn cả sự vong tiệt.







