Bệnh Viện Pitt (Phần 1)
Ánh đèn neon nhấp nháy lờ mờ trên hành lang dài tối om, tiếng máy trợ thở rít lên từng hồi xen lẫn tiếng giày chạy vội vã của nhân viên y tế. Bệnh Viện Pitt - cái tên từng gắn với niềm tin hàng chục năm qua giờ như một “pháo đài” kiệt sức. Những chiếc giường tạm trải nilon kẹt sát hành lang, bệnh nhân thở gấp trên nền nhà lạnh ngắt. Ai nấy đều biết: Mỗi cuộc đối mặt với tử thần ở đây không chỉ là trận chiến y thuật, mà còn là cuộc vật lộn tâm can của chính những người trong cuộc.
Bác sĩ Mai - trưởng khoa Hồi sức, mắt thâm quầng vì liên tục 3 ca trực dài - vừa thoáng nhíu mày khi điện thoại rung lên. Tin nhắn từ chồng cũ chất đầy những lời đay nghiến về việc nuôi con. Chị hít một hơi sâu, tay vẫn không ngừng ép ngực cho cụ ông 78 tuổi nhập viện vì nhồi máu cơ tim. Tiếng bíp dồn dập của máy theo nhịp tim người bệnh như thúc giục chị phải chọn: một giây phân tâm, sinh mạng kia có thể tắt. Chị nghiến răng mặc kệ chiếc điện thoại lặng lẽ tắt nguồn.
Chốt đêm ấy, Dũng - y tá trẻ mới vào nghề - chật vật với vài bịch dịch truyền còn sót lại. Chàng trai cố giấu nỗi lo lắng khi nhận tin mẹ ruột ở quê đang sốt cao, làn sóng Covid thứ tư khiến chuyến xe về Thanh Hóa trở nên xa vời. Anh bấm bụng gọi điện nhờ hàng xóm đưa mẹ đi khám, giọng nói gượng vui: “Con ổn mà, mẹ đừng lo…” nhưng đôi tay vẫn chực run khi phân chia thuốc cho dãy bệnh nhân chờ.
Ở góc hành lang, Trưởng khoa Nhiễm chỉ biết thở dài nhìn đơn xin nghỉ việc của hai nhân viên cũ. Thiếu người, thiếu thuốc, thiếu cả hy vọng – bài toán không lời giải cứ dồn Bệnh Viện Pitt vào ngõ cụt. Tiếng than thở của điều dưỡng vọng lại: “Sáng nay lại một bé gái viêm phổi nặng không qua khỏi do thiếu máy ECMO…”. Ánh mắt ông đơ lại, chạm vào vết sẹo cũ trên cổ tay – vết cào xé của người nhà bệnh nhân đòi mạng sống “bất công” tuần trước.
Nỗi sợ lớn nhất chưa phải cái chết, mà là sự bất lực…






