Berlin — kẻ lừa đảo lão luyện bậc nhất, người từng tung hoành từ Madrid đến Florence, giờ đây lại một lần nữa tụ tập cả bầy tại căn hộ cũ kỹ ở Seville, ánh đèn vàng nhạt hắt qua rèm cửa sổ rách cũ phủ lên khuôn mặt từng thành viên trong nhóm. Không khí nặng nề đến nghẹt thở. Lần này không phải một vụ cướp ngân hàng bình thường, cũng không phải màn lừa đảo đường phố quen thuộc. Mục tiêu lần này là bức họa Người đàn bà và con chồn — kiệt tác vô giá được trưng bày trong phòng trưng bày riêng biệt của một bảo tàng cổ kính giữa lòng thành phố Andalusia, nơi từng lớp bảo vệ nghiêm ngặt đến mức gần như bất khả xâm phạm.
Berlin ngả người trên chiếc ghế da bọc đã sờn, ngón tay gõ nhịp lên đầu gối mình đều đều như nhịp tim. Ánh mắt sắc lạnh quét qua từng gương mặt — từ Nairobi, người phụ nữ cứng rắn luôn giấu nỗi lo sau nụ cười; đến Helsinki, gã khổng lồ Na Uy ít nói nhưng mỗi cú đấm đều đủ rung chuyển tường; rồi Denver, cái đầu nóng bốc đồng mà Berlin vẫn chưa tin nổi mình để hắn tham gia; và cuối cùng là Rio, chàng trai trẻ mắt vẫn còn ánh lên ngọn lửa ngây thơ giữa đống đổ nát của tội ác.
Không ai được phép sai sót, Berlin nói, giọng trầm đục vang trong căn phòng. Bức họa Người đàn bà và con chồn chỉ được di chuyển trong đúng bốn mươi bảy phút — từ lúc hệ thống báo động tạm thời bị vô hiệu hóa cho đến khi nhân viên bảo vệ vòng ngoài phát hiện bất thường. Bốn mươi bảy phút. Sai một giây, chúng ta sẽ không chỉ mất tự do mà mất luôn mạng sống.
Cả nhóm im lặng. Mỗi người hiểu rằng đây không chỉ là phi vụ kiếm tiền nữa. Đây là cuộc chơi cuối cùng, ván bài lớn nhất trong sự nghiệp lừa đảo của Berlin — một kẻ đã từng nghĩ mình bất khả chiến bại nhưng giờ đây lại phải đối mặt với nguy cơ bị chính ruồi rỗi trong bụng nuốt chửng. Seville nắng gắt, nhưng cái nóng ấy chẳng là gì so với nhiệt độ của áp lực đang đè nặng lên vai từng người.
Và rồi, ai cũng biết — với Berlin, kế hoạch luôn đẹp đẽ trên giấy, nhưng thực tế thì chưa bao giờ chịu theo kịch bản.







