Phim Biker Vietsub - HD

Xem phim mới Phim Biker Vietsub - HD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Biker Vietsub - HD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Biker Vietsub - HD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

162 Phút

Quốc gia: Ấn Độ

Đạo diễn: Abhilash Reddy

Diễn viên: Atul KulkarniBrahmajiDayanand ReddyDr. RajasekharMalavika NairSharwanandShashank

Thể loại: Chính kịch, Phiêu Lưu, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Bụi đỏ từ trường đua địa hình vùng cao bay mù tít, bám đầy kẽ tóc, lỗ chân lông, và cả lớp da dày trên cùi chỏ vốn đã đầy sẹo của tôi. Mùi dầu cháy từ ống xả, mùi mồ hôi muối chảy ròng ròng dưới lớp áo da nặng nề, hòa lẫn tiếng động cơ 2 thì rền vang mỗi khi tôi vặn ga vượt qua mấp mô đất sét. Người ta gọi tôi là biker, cái danh xưng gắn chặt với tôi từ hồi 18 tuổi cầm tấm bằng lái phân khối lớn đầu tiên, đến giờ 35 tuổi, lưng bắt đầu cong xuống vì mấy chục lần ngã xe, vẫn không rời.

Niềm tự hào của tôi chẳng to tát gì ngoài cái cup vô địch Motocross miền Đông năm ngoái, nhỏ xíu để trên bàn thờ gia đình, cạnh cái huy hiệu cảnh sát giao thông cũ sờn mép của bố. Mẹ đi chợ gặp hàng xóm vẫn khoe hào hứng: Con trai tôi chạy xe địa hình, người ta gọi là biker đấy, vừa vô địch cúp này nè, dù tối về vẫn rủa xả mỗi lần thấy tôi lột áo da dính máu khô. Còn cảm giác bay lơ lửng trên không trung khi nhảy qua cái hố ba nhịp, gió lùa qua khe mũ bảo hiểm, tiếng cổ vũ hò hét vang cả thung lũng, máu nóng dồn lên mặt khi về đích đầu tiên—đó là thứ vinh quang tôi không tìm thấy ở bất kỳ công việc văn phòng hay nghề nghiệp ổn định nào mà người ta bảo tôi nên theo đuổi.

Nhưng mâu thuẫn gia đình cứ đan xen mãi không dứt. Bố tôi là cựu cảnh sát giao thông, hồi nhỏ từng bắt tôi quỳ viết bản kiểm điểm 3 trang vì chạy xe không đội mũ, giờ vẫn không bao giờ đi xem tôi đua. Lần duy nhất ông đứng ở hàng rào trường đua là năm tôi 27 tuổi, gãy chân phải nhập viện, ông vào thăm, nhìn cái chân bó bột rồi nói thẳng: Vinh quang xây trên xương máu là cách nói hoa mỹ cho việc tôi nuôi ra một thằng ngốc. 35 tuổi rồi, chạy xe địa hình làm gì, biker ở cái tuổi này không ai nể đâu, nghỉ đi làm công ty chú em xe tải cho ổn định. Mẹ tôi thì mỗi lần tôi xếp xe lên bán tải đi tập lúc 4h sáng là nằm niệm Phật suốt, lưu sẵn số 115 vào danh bạ điện thoại, sau lần tôi highside 80km/h, kính mũ nứt toác, vị máu tanh đầy miệng, phải phẫu thuật 3 tiếng ghim xương đòn, bà khóc đến mờ mắt, bảo thôi nghỉ đi, mẹ sợ mất con hơn là sợ hàng xóm chê con vô dụng. Vợ cũ tôi bỏ đi cũng vì cái nghề này, chán ngán mỗi tuần phải giặt áo da dính máu, phải nấu cháo cho tôi khi tôi bầm tím toàn thân, cô ấy nói: Anh yêu cái xe hơn yêu vợ con, tôi đợi mãi không thấy anh bỏ cái danh biker đó được.

Tôi vẫn đi đua, không phải vì tôi dũng cảm không biết sợ—thực ra mỗi lần đứng trước vạch xuất phát, tay vẫn run nhẹ, sợ va chạm, sợ gãy xương, sợ lần này thì không về nhà được. Lòng dũng cảm của tôi chỉ là biết sợ mà vẫn dậy 4h sáng xếp xe, vẫn kiểm tra từng con ốc trên bánh xe hai lần trước mỗi chặng đua, vẫn chấp nhận cái click lách cách của đầu gối trái đã 5 năm nay mỗi khi sang số. Tinh thần của tôi là cái giây lát ngắn ngủi khi xe nhấc bổng trên không trung, mọi chuyện cãi vã với bố, lời trách móc của mẹ, hóa đơn viện phí chất đống, nỗi đau khớp gối đều biến mất, chỉ còn lại mình tôi và cỗ máy rền vang dưới mông. Còn sự nguy hiểm cận kề? Nó nằm ở cái lốp sau trượt trên lá ướt khi tập chạy ở đồi cà phê, suýt đâm trúng con trâu rừng, giây lát nghĩ chết chắc rồi rồi xe tự cân bằng lại, tay run cầm cập không tháo được giày bảo hộ 10 phút. Nó nằm ở cái vết sẹo dài 10cm trên trán, món quà từ lần va vào mố cầu năm 2020, đến giờ vẫn ngứa mỗi khi trời mưa.

Bọn thợ sửa xe ở gara quận Tân Bình toàn gọi tôi là thằng biker già gân, vẫn đi nhảy mấp mô ở cái tuổi này, nhưng mỗi lần tôi lên xe chỉnh động cơ tối trước ngày đua, chúng nó vẫn đưa tôi cờ lê mô-men xoắn không cần hỏi. Tôi biết gia đình vẫn chưa chấp nhận được con đường tôi chọn, niềm tự hào của tôi cũng là nỗi đau của họ, vinh quang của tôi cũng là lý do họ mất ngủ mỗi tối. Mà tôi? Tôi vẫn là một thằng biker, sống chết với cái mô tô địa hình này, vì dù nguy hiểm có cận kề, dù mâu thuẫn có sâu sắc, tôi không thể sống thiếu cái cảm giác gió thổi qua tai, cái cảm giác vinh quang khi vượt qua chính mình.

Thu gọn...