Phim Bốn mùa (Phần 2) - FHD

Xem phim mới Phim Bốn mùa (Phần 2) - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Bốn mùa (Phần 2) - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Bốn mùa (Phần 2) - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

27 phút/tập

Đang phát: Tập

Tập mới nhất:

Quốc gia: Âu Mỹ

Diễn viên: Colman DomingoErika HenningsenKerri KenneyTina FeyWill Forte

Thể loại: Hài Hước, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim:
Tập phim:
Nội dung phim

Bốn Mùa (Phần 2): Vết Rạn Trên Tấm Thảm Chung

Mùa thu năm ấy, lá ngoài nhà hàng xóm vàng rực như một lời chào cuối cùng trước khi gió mùa đông trở lại. Nhưng trong ngôi nhà chung quen thuộc của bốn cặp đôi bạn thân nơi có truyền thống đi nghỉ cuối tuần hàng quý kéo dài suốt ba thập kỷ, mùa thu ấy mang một hơi se lạnh khác. Là cái lạnh vô hình tỏa ra từ những khoảng im lặng mới, từ ánh nhìn trao nhau đầy những lời chưa nói, từ sự kiện vừa như một quả bom nhỏ gầm thầm trong tâm hồn họ: Mai và Huy, một trong những cặp đôi thân thiết nhất, chính thức thông báo ly hôn.

Trước đây, những chuyến đi này là những đợt nạp năng lượng không thể thiếu. Bốn mùa cứ thế nối tiếp nhau trong những ngôi nhà nghỉ dưỡng nhỏ gần hồ, khách sạn ven biển, hay thậm chí là những chuyến du lịch tự túc vội vã. Mùa hè là tiếng cười rộn rã bên bờ biển, mùa thu là dáng vẻ say sưa ngắm lá vàng dưới nắng chiều, mùa đông là cái se lạnh ấm áp bên bếp lửa hồng, mùa xuân là những buổi dã ngoại rộn rã giữa cánh đồng hoa mới nở. Bốn mùa, từng là sợi chỉ vàng khắn kh stitching nên bức tranh tình bạn bền chặt của tám người bây giờ, đột ngột xuất hiện một vết nứt rõ rệt. Không phải do mưa gió, mà do chính sự ra đi của một mối quan trọng – tình cảm vợ chồng giữa Mai và Huy.

Chuyến đi cuối mùa đông đầu tiên sau khi tin đồn đã thành hiện thực, không khí đặc quánh sự khó xử. Những cái vỗ vai đôn đốc từ An và Khôi (cặp đôi duy nhất còn vẹn tròn, dù cũng có những sóng gió riêng) cố tỏ ra vui vẻ. Những món ăn vẫn được chế biến trong bếp, nhưng tiếng dao vào thớt nghe như tiếng gặm nhấm. Ngồi quanh bàn ăn thịnh soạn, tiếng cười cợt của những chuyến đi trước đây giờ chỉ còn lại vài tiếng chào hỏi gượng gạo, những nụ cười cố nặn. Cái không gian ấm áp, gần gũi thường xuyên bùng lên từ những câu chuyện riềng rẽ, những trò đùa dân dã, giờ chợt biến thành một khoảng trống lớn như thể lò sưởi tắt đột ngột giữa đêm đông giá rét.

Mùa xuân năm sau, chuyến đi được tổ chức ở một vùng cao nguyên. Thay vì không khí phấn khởi đón cái mới, mọi người như bước trên tấm thảm chung đã bị bóp méo. Sự vắng bóng của Huy (anh ấy chọn cách không tham gia sau khi ly hôn) là một khoảng trống không thể lấp đầy. Những trò chơi tập thể trước đây khiến ai cũng cười ngả nghiêng nay chỉ đáp lại bằng một vài tiếng cười gượng gạo, hoặc đôi khi là sự im lặng đến khó chịu. Khi cả nhóm cùng ngắm nhìn những cánh hoa đào bắt đầu hé nở trên những sườn đồi, khoảnh khắc kỳ diệu của tự nhiên đó dường không thể chạm đến được trái tim ai. Thay vì chia sẻ, mỗi người như thu mình vào trong, đè nén những cảm xúc dâng trào – sự thương cảm dành cho Mai, sự bơ vơ chính mình, nỗi lo lắng về những tương lai còn dang dở, và cả một chút xíu trách nhiệm cảm giác, dù vô thức, rằng có lẽ họ đã bỏ lỡ tín hiệu gì đó từ hai người bạn kia trước đây.

Chuyến đi hè tiếp theo đến một bãi biển. Ánh nắng gay gắt có lẽ là điều duy nhất còn nguyên vẹn. Những chiếc ghế dài thường là nơi họ tụ tập mỗi buổi chiều nay cũng chỉ có vài người ngồi, mỗi người một vẻ mặt xa cách. Những tiếng sóng vỗ bờ thay vì là bản nhạc nền cho những cuộc trò chuyện vui vẻ giờ chỉ gõ lên một bản nhạc gợn buồn. Mai vẫn đến, cố gắng giữ thái độ lạc quan, nhưng đôi khi ánh mắt dõi về phía chân trời mênh mang lại nỗi buồn man mác. Sự hiện diện của cô ấy nhắc nhở mọi người về sự mất mát, về kết cục không lường trước của một tình tưởng chừng bền chặt. Những cuộc trò chuyện về con cái, về công việc, về những kế hoạch nhỏ vẫn diễn ra, nhưng đều như được lọc qua một tấm bẫy vô hình, làm mất đi sự tự nhiên hồn nhiên. Bốn mùa cứ trôi đi, nhưng trên tấm thảm chung của tình bạn cũ giờ in hằn những nếp nhăn mới, những đốm bẩn khó giặt rửa.

Và rồi, đến một buổi tối đầu thu trong chuyến đi cuối cùng của năm, khi không khí bắt đầu ngưng đọng lại. Ngọn lửa trại bập bùng, những chiếc ghế ghìm lại nhau. Có lẽ là vì sự mệt mỏi của cả một năm lướt vội trong nỗi băn khoăn, hay vì cái sự thật lạnh lùng rằng đám bạn giờ chỉ còn là sáu người, những lời nói lang thang cuối cùng cũng khẽ rơi xuống. Mai nhìn vào ngọn lửa, giọng nhỏ như thề thốt: Có bao giờ mọi người cảm thấy... chúng mình đang từng bước đánh mất chính những gì khiến chuyến đi này trở nên không thể thiếu, không? Gió từ hướng hồ thổi tới, mang theo hơi nước se lạnh, khiến ngọn lửa chợt ngẩng cao lên một chút như muốn níu kéo, rồi lại chùng xuống một cách mệt mỏi. Mọi người im lặng. Ai cũng hiểu câu hỏi không chỉ của Mai. Nó vang vọng như một lời nhắc nhở về sự mong manh của những sợi dây xưa giờ được dệt nên từ tình bạn, tình yêu, những kỷ niệm chung bốn mùa – thứ tài sản vô hình quý giá bỗng chốc bị xói mòn bởi một cơn sóng thần không báo trước từ cuộc sống riêng của từng người. Chiếc tấm thảm chung, một thời điểm nhựa chặt tất cả bọn họ giờ chỉ còn lại những sợi rối tung, những khoảng trống lớn đến đau đớn.

Thu gọn...