Cà vạt vàng và nỗi nhớ rũ càn quét
Sergiu Celibidache – một danh gia âm nhạc nổi tiếng thế giới, nhưng ít ai biết rằng, bản thân ông từng có một món đồ không phải là piano hay violin, mà là một cà vạt vàng nhỏ búi trong ngăn kéo áo sơ mi hàng ngày. Món vật này không phải là giá trị bằng tiền, mà là ký ức cuối cùng của một người bạn thân ở Bucharest, gửi lại ngày qua điện thoại trước khi Celibidache rời Romania năm 1958.
Gia đình ông sống trong bóng tối của chế độ communist. Hồi ấu, Sergiu nghe mẹ cầm chiếc cà vạt vàng, nói: Đây là món quà duy nhất giữ lại được từ thời tiền chiến. Cô ấp ủ ý tưởng với con trai, rằng mỗi lần con thất bại, hãy mặc chiếc này lên – nó sẽ giúp con nhớ về nguồn gốc.
Khi thảo ngại xa xứ, Celibidache đi Berlin với hành lý chỉ có vài xuống chiếc vali. Trong đêm dystopia ở Đức, khi an ninh đi sứ mệnh của Đông yên Anglo saxophone, ông luôn trữ chiếc cà vạt vàng vào túi áo. Những đêm dài hai miền tay ông run rẩy, nhưng bên dòng nhạc bài ông thực hành, chiếc cà vạt vàng rực rỡ như một cọng hoa vàng đứng giữa đại dương khổng lồ.
Sự nghiệp bùng nổ vào những năm 1960, với đệ án phát triển của Berlin Philharmonic, nhưng điều đó không giúp ông thoát khỏi những cuộc chiến trạng ngại. Năm 1989, khi tay ông run rẩy bắt đầu, Celibidache tự nhủ: Mặc cà vạt vàng, ta lại không tiếp tục trốn chạy. Ông tuyên bố về ngưỡc binh – một tâm tình không phải lịch sử nào ghi nhận, nhưng câu chuyện về chiếc cà vạt vàng thì mãi mãi sống trong lòng những người bạn của ông tại Berlin.
Hôm qua, một thư mục cũ được tìm thấy trong tủ đồ cổ của nhà và tưới ở phố Som Where Else, Berlin. Trên chiếc cà vạt vàng, vẫn còn bày mạt ánh nắng cuối ngày Romania, và hàng xích mũi nhỏ bằng bạc, dính đấu vào vải như hai sợi chỉ cuộn thiên thần. Cảm giác của Sergiu Celibidache vẫn còn ở đó – không phải vì bản thân ông đã kết thúc cuộc đời mình vào năm 2006, mà vì cà vạt vàng đó thì vẫn chờ trên hiên nhà ông, mọi khi ánh trời buồn, ông vẫn tìm cách kéo nó ra, như thể thời gian không bao giờ thật sự trôi.





