Bóng chiều dần buông xuống đầm phá hoang vắng, ánh tà dương loang lổ những vệt máu trên mặt nước đen kịt. Gió rít qua kẽ đá - thứ âm thanh chua chát duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng chết người. Maddie xiết chặt bàn tay đầy máu của Trish, mắt liếc về phía lối vào tự nhiên đã bị dãy đá ngầm sắc như dao chặn kín sau cơn sạt lở. Không ai biết họ ở đây. Không ai tìm thấy hai cô gái mất tích giữa chuyến cắm trại trong đêm trăng.
Trish thở gấp, gót chân trượt trên phiến đá trơn khi bóng đen lớn dần dưới mặt nước. Nó quay lại rồi, giọng cô lạc đi thành tiếng rên rỉ - thứ âm thanh khiến Maddie nhận ra đây không phải lần đầu con Cá Voi Sát Thủ rình họ. Ceto. Cái tên họ thì thầm bịa ra trong sợ hãi đã thành hiện thực sống động. Mặt nước nứt toác như bị xé vải khi vây lưng đen loáng ra khỏi mặt hồ, thân hình dài gấp đôi chiếc thuyền kayak mà chúng đánh mất. Hơi thịt tanh nồng bốc lên từ hàm răng trắng nhọn tựa dao găm.
Đừng nhúc nhích, Maddie khẽ siết vai bạn, mắt không rời vệt sủi bọt tiến về tảng đá họ đang trốn. Cô chợt nhớ lời bác thủy thủ già: Cá Voi Sát Thủ thích chơi đùa với con mồi. Quả thực, Ceto đang di chuyển theo hình số tám dưới nước - từ từ, cố ý, như rắn chuẩn bị siết mồi. Rồi tiếng hú chói tai vang lên khi con quái vật phóng lên không trung, toàn thân nhễ nhại nước đổ ập xuống chỗ họ vừa đứng.
Hai cô gái lăn người qua đống lau sậy nhão nhoẹt máu, chạm phải xác chim hải âu đang tươi roi rói. Nó giết cả chim! Trish gào lên trong nức nở. Nhưng chẳng mấy chốc họ nhận ra món khai vị đó chỉ là trò giải trí của con thú. Manh chiếu lau cao ngang đầu người rung lên bần bật - Cá Voi Sát Thủ lại trồi lên, lần này sát đến nỗi Maddie nhìn rõ vết rạch dọc thân đen loáng như dấu hiệu của kẻ từng chu du tử địa.
Đêm ập xuống như nắm tro tàn. Trong bóng tối, tiếng thổi phì phì giống cười khành khạch của Ceto rợn gáy hơn bất cứ thứ gì họ từng nghe. Ánh sáng mặt trăng vạch trần vây ngực trắng muốt của con vật bỗng chuyển động đều đặn - dấu hiệu giao tiếp. Maddie thót tim: Nó đang gọi đồng bọn! Trish đứng phắt dậy như bị phát điên, chân đạp lên dây leo chuẩn bị lao xuống vùng nước nông.
Nhưng con Cá Voi Sát Thủ đã bơi tới trước khi họ kịp nghĩ tới việc ẩn nấp. Nước văng tung tóe thấm ướt giày khi hàm răng sắc nhọn đâm vào nền đá, để lại vệt trầy xước trắng hếu cách chân Trish vài centimet. Maddie vớ được ống kim loại trên xác thuyền vỡ - thứ vũ khí mong manh duy nhất. Cú húc điên cuồng vào sườn đá gần đó của Ceto làm mảnh vụn văng thẳng vào mặt cô. Nhìn qua làn nước đục, bộ vây cong quỷ dị ấy đang lùi lại để chuẩn bị đòn đánh quyết định. Thời gian khựng lại. Chúng chỉ còn hai lựa chọn: trở thành mồi ngon của Cá Voi Sát Thủ, hoặc dùng chính hang ổ u tối của nó để tẩu thoát...







