Các băng đảng Galicia (Phần 1)
Mặt trời tàu ở Galicia lặn sau những ngọn đồi xanh rì, để lại một mảng trời tím pha cam, nhưng ánh sáng cuối ngày không thể nào len qua lớp sương mù đặc quánh từ các cảng cá và những con phố nhỏ lát đá. Trong thế giới này, nơi dòng chảy của nước Bồ Đào Nha và Đại Tây Dương hòa vào nhau, có những cái bóng không bao giờ rời khỏi bóng tối. Chúng là các băng đảng Galicia, những tổ chức tinh vi và cứng rắn, vận hành dưới lớp vỏ của chủ nghĩa gia trưởng và những câu chuyện về biển cả.
Sự sống của Marisol Valcárcel vốn đã là một cuộc đối diện dai dẳng với hiện thực phũ phàng, cho đến khi cái chết của bố cô – một người đàn ông khiêm nhường chuyên chở lợn cho các hộ gia đình nhỏ lên thị trường Santander – bỗng dưng lộ ra những đường nét kinh hoàng. Bố cô không chết vì một vụ tai nạn xe cộ đơn thuần. Có những vết tích trên thi thể, những chỉ dẫn mơ hồ về một cuộc sống thứ hai, về những món nợ không thể chối cãi với những kẻ vơ vét của cải trên những con tàu đánh cá lạc lõng giữa biển.
Thế giới bên trong của Marisol, vốn xây dựng trên luật pháp và trật tự, đã sụp đổ. Cô từ chối một cách giận dữ vào chỗ trống mà bố để lại – một chiếc vali cũ kỹ, đầy ắp những con diều, những mặt hàng thủ công mộc mạc, và một tập hồ sơ mỏng về việc vận chuyển giữa các cảng biển. Thay vào đó, cô tìm thấy một bức ảnh chụp chung, bố cô mỉm cười bên một người đàn ông lạ mặt với đôi mắt sắc như dao, đứng trên boong một chiếc tàu đánh bắt cá. Phía sau họ là biển cả xám xịt và một biển hiệu có thể đọc được, nhưng nét mực đã phai: Clan del Mar.
Đó là khi Marisol biết cô sẽ phải đi xuống đáy cùng cái thế giới mà bố cô đã bước vào. Pháp luật, với những thủ tục chậm chạp và những lời thề mỏng manh, sẽ không bao giờ mang lại công bằng. Cô sẽ tự tay điều tra, sẽ đi sâu vào mê cung đầy ngụy trang của các băng đảng Galicia, nơi sự trung thành được đo bằng máu và lời thề, nơi mọi cuộc nói chuyện đều mang âm thanh của sóng vỗ và tiếng cười khô khan.
Cô bắt đầu ở đâu đó ngoài thành phố A Coruña, nơi các quán bar hải sản nhỏ có mùi muối và rượu bia tỏa ra mùi khó chịu. Cô tìm đến cuộc gặp gỡ được sắp đặt thông qua một người trung gian – một tay buôn bán cá không chính thức có cái nhìn đầy ngờ vực. Cô giả vờ là một nhà báo nghiên cứu về kinh tế ngầm ven biển, một câu chuyện dễ thông cảm, dễ chấp nhận. Nhưng mục đích thực sự là để được nghe, để quan sát, để xác định ai là người đàn ông trong bức ảnh.
Cuộc điều tra dẫn cô đến một băng đảng nhỏ hơn, một chi nhánh của Clan del Mar, chuyên về buôn lậu xăng dầu và ma túy nhẹ qua các vụ nổ cá. Thủ lĩnh là một gã đàn ông trung niên tên Eladio, với một bàn tay đã thô ráp vì tay súng và một quá khứ đầy những vết sẹo – cả trên da và trong tâm trí. Marisol, với sự kiên nhẫn và sự ranh ma học được từ những tấn gương đi trước, dần xây dựng được một danh tính mới: một phụ nữ độc lập, đầy nghị lực nhưng cũng dễ bị tổn thương, một kẻ lang thang tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống đầy rẫy rủi ro.
Cô được chấp nhận, nhưng không phải vì lòng tốt. Eladio thấy trong cô một sự khao khát mãnh liệt, một vẻ đẹp lạnh lùng và một trí thông minh nhạy bén. Họ bắt đầu trò chuyện, những cuộc gặp trong những căn phòng kín đáo, phía sau những quầy bar hoặc trên boong những chiếc tàu cũ. Eladio kể về biển, về sự kiên nhẫn cần có để giăng lưới, về sự tàn nhẫn của thời tiết. Anh ta không nói trực tiếp về Clan, nhưng mỗi lời nói đều là một mảnh ghép, một lời mời gọi, một bài kiểm tra. Marisol học cách uống rượu mạnh, cách nói bằng giọng điệu địa phương, cách đọc được ánh mắt trong bóng tối.
Và rồi, một tối nọ, khi cơn bão tác chiến trên bờ biển, Eladio dẫn cô đến một nơi xa hơn, một kho hàng hoang vắng gần bến cảng. Ở đó, giữa những thùng hàng đóng băng và mùi dầu máy, cô thấy người đàn ông trong bức ảnh. Ông ta đứng lặng, phía sau một cửa sổ kính mờ, nhìn ra biển. Ông là thủ lĩnh thực sự, người đứng trên đỉnh của Clan del Mar, một nhân vật được gọi là O Pai (Người Cha) trong tiếng thì thầm của người dân vùng biển.
Trong khoảnh khắc đó, trái tim Marisol đập mạnh. Cô đã tìm thấy mục tiêu. Nhưng khi ánh mắt của người đàn ông đó – mắt O Pai – chạm vào cô, trong đó không có sự ngạc nhiên, không có vẻ nghi ngờ. Chỉ có một sự thấu hiểu sâu sắc, lạnh lẽo, như thể ông ta đã biết cô sẽ đến, và biết cô là ai từ lâu. Một cái gật đầu nhẹ, một nụ cười không cười, và Eladio đặt một bàn tay lên vai Marisol, như để giữ cô lại, như để bảo vệ cô, hoặc như để ghim cô vào chỗ của mình.
Marisol cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo cột sống. Cuộc chơi vừa chuyển sang một chân trời mới, nguy hiểm hơn hàng ngàn lần. Cô đã thâm nhập vào lòng rồi, nhưng liệu cô có thể giữ được bản chất, liệu chiêu trò của cô có đủ để sống sót trong thế giới này? Và điều kinh khủng nhất là: liệu O Pai, thủ lĩnh băng đảng, có mối liên hệ nào khác với cái chết của bố cô ngoài việc chỉ là một kẻ nợ? Liệu trong ánh mắt lạnh lùng đó, còn ẩn chứa bí mật gì?
Cô đã bước qua ranh giới. Giờ đây, không còn đường quay về. Trong bóng tối của các băng đảng Galicia, Marisol Valcárcel sẽ phải giữ vai trò của mình, nhưng ranh giới giữa kẻ trả thù và kẻ bị ru ngủ bởi quyền lực bắt đầu mờ nhạt, như đường chân trời giữa biển và trời khi cơn bão ào ạt.







